HIẾN PHÁP
NƯỚC
VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
LỜI
NÓI ĐẦU
Nước
Việt Nam ta là một nước thống nhất từ Lạng Sơn đến Cà Mau.
Dân tộc Việt Nam trải qua mấy
nghìn năm lịch sử là một dân tộc lao động cần cù luôn luôn anh dũng đấu tranh
xây dựng đất nước và giữ gìn độc lập của Tổ quốc.
Trong hơn tám mươi năm nước ta
bị thực dân Pháp đô hộ và năm năm bị phát xít Nhật chiếm đóng, nhân dân Việt
Nam đã không ngừng đoàn kết đấu tranh chống ách thống trị của bọn xâm lược nước
ngoài để giải phóng đất nước.
Từ năm 1930, dưới sự lãnh đạo
của Đảng cộng sản Đông Dương, ngày nay là Đảng lao động Việt Nam, cách mạng
Việt Nam đã tiến lên một giai đoạn mới. Cuộc đấu tranh bền bỉ đầy gian khổ và
hy sinh dũng cảm của nhân dân ta chống ách thống trị của đế quốc và phong kiến
đã giành được thắng lợi vĩ đại: Cách mạng tháng Tám thành công, nước Việt Nam
dân chủ cộng hoà thành lập, ngày 2 tháng 9 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh tuyên
bố nước Việt Nam độc lập trước quốc dân và toàn thế giới. Lần đầu tiên trong
lịch sử, nhân dân Việt Nam đã xây dựng một nước Việt Nam độc lập và dân chủ.
Ngày 6 tháng giêng năm 1946,
toàn dân Việt Nam từ Bắc chí Nam đã nhiệt liệt tham gia cuộc tổng tuyển cử đầu
tiên bầu ra Quốc hội. Quốc hội đã thông qua Hiến pháp đầu tiên ghi rõ những
thắng lợi to lớn của nhân dân ta, nêu cao ý chí của toàn thể dân tộc kiên quyết
giữ gìn độc lập và thống nhất của Tổ quốc, bảo vệ tự do và quyền lợi dân chủ
của nhân dân.
Nhưng đế quốc Pháp được đế quốc
Mỹ giúp sức lại gây chiến tranh xâm lược hòng cướp nước ta và bắt nhân dân ta
làm nô lệ một lần nữa. Dưới sự lãnh đạo của Đảng của giai cấp công nhân Việt
Nam và Chính phủ nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, toàn thể nhân dân ta đoàn kết
một lòng đứng lên đánh giặc cứu nước. Đồng thời nhân dân ta đã tiến hành giảm
tô và cải cách ruộng đất nhằm đánh đổ giai cấp địa chủ, đem lại ruộng đất cho
dân cày. Cuộc kháng chiến lâu dài, gian khổ và vô cùng anh dũng của nhân dân
Việt Nam, được các nước xã hội chủ nghĩa, các dân tộc bị áp bức và nhân dân yêu
chuộng hoà trên thế giới đồng tình và ủng hộ, đã thắng lợi vẻ vang. Với chiến
thắng Điện Biên Phủ, nhân dân Việt Nam đã đánh bại đế quốc Pháp và can thiệp
Mỹ. Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954 được ký kết, hoà bình được độc lập lại ở Đông
Dương trên cơ sở công nhận độc lập, chủ quyền, thống nhất và lãnh thổ toàn vẹn
của nước ta.
Thắng lợi to lớn của nhân dân
Việt Nam cũng là thắng lợi chung của phong trào giải phóng các dân tộc bị áp
bức, của mặt trận hoà bình thế giới và của phe xã hội chủ nghĩa.
Từ khi hoà bình lập lại, ở miền
Bắc được hoàn toàn giải phóng, nhân dân đã hoàn thành cách mạng dân chủ nhân
dân. Nhưng miền Nam còn bị đế quốc và phong kiến thống trị, nước nhà tạm thời
còn bị chia làm hai miền.
Cách mạng Việt Nam chuyển sang
một hình thế mới. Nhân dân ta cần ra sức củng cố miền Bắc, đưa miền Bắc tiến
lên chủ nghĩa xã hội và tiếp tục đấu tranh để hoà bình thống nhất nước nhà,
hoàn thành nhiệm vụ cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân trong cả nước.
Mấy năm qua, nhân dân ta ở miền
Bắc đã thu được nhiều thành tích to lớn trong việc khôi phục kinh tế, phát
triển văn hoá. Hiện nay, công cuộc cải tạo xã hội chủ nghĩa và xây dựng chủ
nghĩa xã hội đang tiến hành thắng lợi.
Trong khi ấy, ở miền Nam, đế
quốc Mỹ và bọn tay sai đàn áp dã man phong trào yêu nước của nhân dân ta. Chúng
tăng cường binh bị, thực hiện âm mưu biến miền Nam nước ta thành thuộc địa và
căn cứ quân sự chuẩn bị chiến tranh của đế quốc Mỹ. Chúng ra sức phá hoại hiệp
định Giơ-ne-vơ, phá hoại hoà bình, phá hoại sự nghiệp thống nhất của nước Việt
Nam. Nhưng đồng bào miền Nam luôn luôn anh dũng đấu tranh, không chịu khuất
phục. Nhân dân cả nước đoàn kết một lòng, dương cao ngọn cờ hoà bình, thống
nhất, độc lập, dân chủ, kiên quyết tiến lên giành lấy thắng lợi cuối cùng. Sự
nghiệp hoà bình, thống nhất Tổ quốc nhất định sẽ thành công.
Trong giai đoạn mới của cách
mạng, Quốc hội ta cần sửa đổi bản Hiến pháp năm 1946 cho thích hợp với tình
hình và nhiệm vụ mới.
Hiến pháp mới ghi rõ những thắng
lợi cách mạng to lớn đã giành được trong thời gian qua và nêu rõ mục tiêu phấn
đấu của nhân dân ta trong giai đoạn mới.
Nhà nước của ta là Nhà nước dân
chủ nhân dân, dựa trên nền tảng liên minh công nông, do giai cấp công nhân lãnh
đạo. Hiến pháp mới quy định chế độ chính trị, kinh tế và xã hội của nước ta,
quan hệ bình đẳng giúp nhau giữa các dân tộc trong nước, bảo đảm đưa miền Bắc
nước ta tiến lên chủ nghĩa xã hội, không ngừng nâng cao đời sống vật chất và
văn hoá của nhân dân, xây dựng miền Bắc vững mạnh làm cơ sở cho cuộc đấu tranh
hoà bình thống nhất nước nhà.
Hiến pháp mới quy định trách
nhiệm và quyền hạn của các cơ quan Nhà nước, quyền lợi và nghĩa vụ của công
dân, nhằm phát huy sức sáng tạo to lớn của nhân dân ta trong công cuộc xây dựng
nước nhà, thống nhất và bảo vệ Tổ quốc.
Hiến pháp mới là một Hiến pháp
thực sự dân chủ. Hiến pháp mới là sức mạnh động viên nhân dân cả nước ta phấn
khởi tiến lên giành những thắng lợi mới. Nhân dân ta quyết phát huy hơn nữa
tinh thần yêu nước, truyền thống đoàn kết, chí khí đấu tranh và nhiệt tình lao
động. Nhân dân ta quyết tăng cường hơn nữa sự đoàn kết nhất trí với các nước
anh em trong phe xã hội chủ nghĩa đứng đầu là Liên Xô vĩ đại, tăng cường đoàn
kết với nhân dân các nước Á - Phi và nhân dân yêu chuộng hoà bình trên thế giới.
Dưới sự lãnh đạo sáng suốt của
Đảng lao động Việt Nam, Chính phủ nước Việt Nam dân chủ cộng hoà và Chủ tịch Hồ
Chí Minh, toàn dân ta đoàn kết rộng rãi trong Mặt trận dân tộc thống nhất, nhất
định sẽ giành được những thắng lợi vẻ vang trong sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa
xã hội ở miền Bắc và thực hiện thống nhất nước nhà. Nhân dân ta nhất định xây
dựng thành công một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và
giàu mạnh, góp phần xứng đáng vào công cuộc bảo vệ hoà bình ở Đông Nam châu á
và thế giới.
Chương
1:
NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
Điều 1
Đất nước Việt
Nam là một khối Bắc Nam thống nhất không thể chia cắt.
Điều 2
Nước Việt
Nam dân chủ cộng hoà, thành lập và củng cố do thắng lợi mà nhân dân Việt Nam đã
giành được trong Cách mạng tháng Tám vẻ vang và Kháng chiến anh dũng, là một
nước dân chủ nhân dân.
Điều
3
Nước Việt Nam
dân chủ cộng hoà là một nước thống nhất gồm nhiều dân tộc.
Các dân tộc sống trên đất nước
Việt Nam đều bình đẳng về quyền lợi và nghĩa vụ. Nhà nước có nhiệm vụ giữ gìn
và phát triển sự đoàn kết giữa các dân tộc. Mọi hành vi khinh miệt, áp bức,
chia rẽ dân tộc đều bị nghiêm cấm.
Các dân tộc có quyền duy trì
hoặc sửa đổi phong tục tập quán, dùng tiếng nói chữ viết, phát triển văn hoá
dân tộc mình.
Những địa phương có dân tộc
thiểu số sống tập trung thì có thể thành lập khu vực tự trị. Khu vực tự trị là
bộ phận không thể tách rời được của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.
Nhà nước ra sức giúp đỡ các dân
tộc thiểu số mau tiến kịp trình độ kinh tế và văn hoá chung.
Điều
4
Tất cả quyền
lực trong nước Việt Nam dân chủ cộng hoà đều thuộc về nhân dân. Nhân dân sử
dụng quyền lực của mình thông qua Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp do nhân
dân bầu ra và chịu trách nhiệm trước nhân dân.
Quốc hội, Hội đồng nhân dân các
cấp và các cơ quan Nhà nước khác đều thực hành nguyên tắc tập trung dân chủ.
Điều
5
Việc tuyển
cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp đều tiến hành theo
nguyên tắc phổ thông, bình đẳng, trực tiếp và bỏ phiếu kín.
Đại biểu Quốc hội và đại biểu
Hội đồng nhân dân các cấp có thể bị cử tri bãi miễn trước khi hết nhiệm kỳ nếu
tỏ ra không xứng đáng với sự tín nhiệm của nhân dân.
Điều
6
Tất cả các
cơ quan Nhà nước đều phải dựa vào nhân dân, liên hệ chặt chẽ với nhân dân, lắng
nghe ý kiến và chịu sự kiểm soát của nhân dân.
Tất cả các nhân viên cơ quan Nhà
nước đều phải trung thành với chế độ dân chủ nhân dân, tuân theo Hiến pháp và
pháp luật, hết lòng hết sức phục vụ nhân dân.
Điều
7
Nhà nước
nghiêm cấm và trừng trị mọi hành động phản quốc, chống lại chế độ dân chủ nhân
dân, chống lại sự nghiệp thống nhất Tổ quốc.
Điều
8
Lực lượng
vũ trang của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà là của nhân dân, có nhiệm vụ bảo vệ
thành quả của cách mạng, bảo vệ độc lập, chủ quyền, lãnh thổ toàn vẹn và an
ninh của Tổ quốc, bảo vệ tự do, hạnh phúc và sự nghiệp lao động hoà bình của
nhân dân.
Chương
2:
CHẾ ĐỘ KINH TẾ VÀ XÃ HỘI
Điều
9
Nước Việt
Nam dân chủ cộng hoà tiến dần từ chế độ dân chủ nhân dân lên chủ nghĩa xã hội
bằng cách phát triển và cải tạo nền kinh tế quốc dân theo chủ nghĩa xã hội,
biến nền kinh tế lạc hậu thành một nền kinh tế xã hội chủ nghĩa với công nghiệp
và nông nghiệp hiện đại, khoa học và kỹ thuật tiên tiến.
Mục đích cơ bản của chính sách
kinh tế của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà là không ngừng phát triển sức sản
xuất nhằm nâng cao đời sống vật chất và văn hoá của nhân dân.
Điều
10
Nhà nước
lãnh đạo hoạt động kinh tế theo một kế hoạch thống nhất.
Nhà nước dựa vào các cơ quan Nhà
nước, tổ chức công đoàn, hợp tác xã và các tổ chức khác của nhân dân lao động
để xây dựng và thực hiện kế hoạch kinh tế.
Điều
11
ở nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà trong thời kỳ quá độ, các hình thức sở hữu chủ yếu về
tư liệu sản xuất hiện nay là: hình thức sở hữu của Nhà nước tức là của toàn
dân, hình thức sở hữu của hợp tác xã tức là hình thức sở hữu tập thể của nhân
dân lao động, hình thức sở hữu của người lao động riêng lẻ, và hình thức sở hữu
của nhà tư sản dân tộc.
Điều
12
Kinh tế
quốc doanh thuộc hình thức sở hữu của toàn dân, giữ vai trò lãnh đạo trong nền
kinh tế quốc dân và được Nhà nước bảo đảm phát triển ưu tiên.
Các hầm mỏ, sông ngòi, và những
rừng cây, đất hoang, tài nguyên khác mà pháp luật quy định là của Nhà nước, đều
thuộc sở hữu của toàn dân.
Điều
13
Kinh tế
hợp tác xã thuộc hình thức sở hữu tập thể của nhân dân lao động.
Nhà nước đặc biệt khuyến khích,
hướng dẫn và giúp đỡ sự phát triển của kinh tế hợp tác xã.
Điều
14
Nhà nước
chiếu theo pháp luật bảo hộ quyền sở hữu về ruộng đất và các tư liệu sản xuất
khác của nông dân.
Nhà nước ra sức hướng dẫn, giúp
đỡ nông dân cải tiến kỹ thuật canh tác, phát triển sản xuất, và khuyến khích
nông dân tổ chức hợp tác xã sản xuất, hợp tác xã mua bán và hợp tác xã vay mượn
theo nguyên tắc tự nguyện.
Điều
15
Nhà Nước
chiếu theo pháp luật bảo hộ quyền sở hữu về tư liệu sản xuất của những người
làm nghề thủ công và những người lao động riêng lẻ khác.
Nhà nước ra sức hướng dẫn, giúp
đỡ những người làm nghề thủ công và những người lao động riêng lẻ khác cải tiến
cách làm ăn và khuyến khích họ tổ chức hợp tác xã sản xuất và hợp tác xã mua
bán theo nguyên tắc tự nguyện.
Điều
16
Nhà nước
chiếu theo pháp luật bảo hộ quyền sở hữu về tư liệu sản xuất và của cải khác
của nhà tư sản dân tộc.
Nhà nước ra sức hướng dẫn các
nhà tư sản dân tộc hoạt động có lợi cho quốc kế dân sinh, góp phần phát triển
kinh tế quốc dân phù hợp với kế hoạch kinh tế của Nhà nước. Nhà nước khuyến
khích và hướng dẫn các nhà tư sản dân tộc đi theo con đường cải tạo xã hội chủ
nghĩa bằng hình thức công tư hợp doanh và những hình thức cải tạo khác.
Điều
17
Nhà nước
nghiêm cấm việc lợi dụng tài sản tư hữu để làm rối loạn sinh hoạt kinh tế của xã
hội, phá hoại kế hoạch kinh tế Nhà nước.
Điều
18
Nhà nước
bảo hộ quyền sở hữu của công dân về của cải thu nhập hợp pháp, của cải để dành,
nhà ở và các thứ vật dụng riêng khác.
Điều
19
Nhà nước chiếu
theo pháp luật bảo hộ quyền thừa kế tài sản tư hữu của công dân.
Điều
20
Chỉ khi
nào cần thiết vì lợi ích chung, Nhà nước mới trưng mua, hoặc trưng dụng, trưng
thu có bồi thường thích đáng các tư liệu sản xuất ở thành thị và nông thôn,
trong phạm vi và điều kiện do pháp luật quy định.
Điều
21
Lao động
là cơ sở để phát triển kinh tế quốc dân và nâng cao đời sống vật chất và văn
hoá của nhân dân.
Lao động là nghĩa vụ và vinh dự
của người công dân.
Nhà nước khuyến khích tính sáng
tạo và tinh thần tích cực trong lao động của những người lao động chân tay và
lao động trí óc.
Chương
3:
QUYỀN LỢI VÀ NGHĨA VỤ CƠ
BẢN CỦA CÔNG DÂN
Điều
22
Công dân nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà đều bình đẳng trước pháp luật.
Điều 23
Công dân
nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, không phân biệt dân tộc, nòi giống, nam nữ,
thành phần xã hội, tôn giáo, tín ngưỡng, tình trạng tài sản, trình độ văn hoá,
nghề nghiệp, thời hạn cư trú, từ mười tám tuổi trở lên đều có quyền bầu cử, từ
hai mốt tuổi trở lên đều có quyền ứng cử, trừ những người mất trí và những
người bị Toà án hoặc pháp luật tước quyền bầu cử và ứng cử.
Công dân đang ở trong quân đội
có quyền bầu cử và ứng cử.
Điều
24
Phụ nữ nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà có quyền bình đẳng với nam giới về các mặt sinh
hoạt chính trị, kinh tế, văn hoá, xã hội và gia đình.
Cùng việc làm như nhau, phụ nữ
được hưởng lương ngang với nam giới. Nhà nước bảo đảm cho phụ nữ công nhân và
phụ nữ viên chức được nghỉ trước và sau khi đẻ mà vẫn hưởng nguyên lương.
Nhà nước bảo hộ quyền lợi của
người mẹ và của trẻ em, bảo đảm phát triển các nhà đỡ đẻ, nhà giữ trẻ và vườn
trẻ.
Nhà nước bảo hộ hôn nhân và gia
đình.
Điều
25
Công dân nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà có các quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp,
lập hội và biểu tình. Nhà nước bảo đảm những điều kiện vật chất cần thiết để
công dân được hưởng các quyền đó.
Điều 26
Công dân nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà có các quyền tự do tín ngưỡng, theo hoặc không
theo một tôn giáo nào.
Điều 27
Quyền bất
khả xâm phạm về thân thể của công dân nước Việt Nam dân chủ cộng hoà được bảo
đảm. Không ai có thể bị bắt nếu không có sự quyết định của Toà án nhân dân hoặc
sự phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân.
Điều 28
Pháp luật
bảo đảm nhà ở của công dân nước Việt Nam dân chủ cộng hoà không bị xâm phạm,
thư tín được giữ bí mật.
Công dân nước Việt Nam dân chủ
cộng hoà có quyền tự do cư trú và đi lại.
Điều
29
Công dân nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà có quyền khiếu nại và tố cáo với bất cứ cơ quan
Nhà nước nào về những hành vi phạm pháp của nhân viên cơ quan Nhà nước. Những
việc khiếu nại và tố cáo phải được xét và giải quyết nhanh chóng. Người bị
thiệt hại vì hành vi phạm pháp của nhân viên cơ quan Nhà nước có quyền được bồi
thường.
Điều 30
Công dân nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà có quyền làm việc. Nhà nước dựa vào sự phát triển
có kế hoạch của nền kinh tế quốc dân, dần dần mở rộng công việc làm, cải thiện
điều kiện lao động và lương bổng, để bảo đảm cho công dân được hưởng quyền đó.
Điều 31
Người lao
động có quyền nghỉ ngơi. Nhà nước quy định thời giờ làm việc và chế độ nghỉ
ngơi của công nhân và viên chức, mở rộng dần những điều kiện vật chất về nghỉ
ngơi và an dưỡng, để bảo đảm cho người lao động được hưởng quyền đó.
Điều
32
Người lao
động có quyền được giúp đỡ về vật chất khi già yếu, bệnh tật, hoặc mất sức lao
động. Nhà nước mở rộng dần các tổ chức bảo hiểm xã hội, cứu tế và y tế để bảo
đảm cho người lao động được hưởng quyền đó.
Điều
33
Công dân nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà có quyền học tập. Nhà nước thực hiện từng bước
chế độ giáo dục cưỡng bách, phát triển dần các trường học và cơ quan văn hoá,
phát triển các hình thức giáo dục bổ túc văn hoá, kỹ thuật, nghiệp vụ, tại các
cơ quan, xí nghiệp và các tổ chức khác ở thành thị và nông thôn, để bảo đảm cho
công dân được hưởng quyền đó.
Điều 34
Công dân
nước Việt Nam dân chủ cộng hoà có quyền tự do nghiên cứu khoa học, sáng tác văn
học, nghệ thuật, và tiến hành các hoạt động văn hoá khác. Nhà nước khuyến khích
và giúp đỡ tính sáng tạo của những công dân theo đuổi sự nghiệp khoa học, văn
học, nghệ thuật và các sự nghiệp văn hoá khác.
Điều
35
Nhà nước
chú trọng đặc biệt việc giáo dục thanh niên về đức dục, trí dục, thể dục.
Điều
36
Nhà nước
bảo hộ quyền lợi chính đáng của Việt kiều.
Điều
37
Những người
nước ngoài vì đấu tranh cho tự do, cho chính nghĩa, cho hoà bình và cho sự
nghiệp khoa học mà bị bức hại đều được Nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hoà
cho phép trú ngụ.
Điều 38
Không ai
được lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm đến lợi ích của Nhà nước và
của nhân dân.
Điều
39
Công dân nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà có nghĩa vụ tuân theo Hiến pháp, pháp luật, kỷ
luật lao động, trật tự công cộng, và những quy tắc sinh hoạt xã hội.
Điều 40
Tài sản công
cộng của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà là thiêng liêng không thể xâm phạm.
Công dân có nghĩa vụ tôn trọng và bảo vệ tài sản công cộng.
Điều 41
Công dân nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà có nghĩa vụ đóng thuế theo pháp luật.
Điều 42
Bảo vệ Tổ
quốc là nghĩa vụ thiêng liêng và cao quý nhất của công dân nước Việt Nam
dân chủ cộng hoà.
Công dân có bổn phận làm nghĩa
vụ quân sự để bảo vệ Tổ quốc.
Chương
4:
QUỐC HỘI
Điều
43
Quốc hội là
cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.
Điều 44
Quốc hội là
cơ quan duy nhất có quyền lập pháp của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.
Điều 45
Nhiệm kỳ
của mỗi khoá Quốc hội là bốn năm.
Hai tháng trước khi Quốc hội hết
nhiệm kỳ thì phải bầu xong Quốc hội mới.
Thể lệ bầu cử và số đại biểu
Quốc hội do luật định.
Trong trường hợp xảy ra chiến
tranh hoặc các trường hợp bất thường khác, Quốc hội có thể quyết định kéo dài
nhiệm kỳ của mình và những biện pháp cần thiết để bảo đảm sự hoạt động của Quốc
hội và của đại biểu Quốc hội.
Điều
46
Quốc hội
mỗi năm họp hai lần, do Uỷ ban thường vụ Quốc hội triệu tập Uỷ ban thường vụ
Quốc hội có thể triệu tập Quốc hội họp bất thường theo quyết định của mình hoặc
theo yêu cầu của Hội đồng Chính phủ hay của ít nhất là một phần ba tổng số đại
biểu Quốc hội.
Uỷ ban thường vụ Quốc hội phải
triệu tập Quốc hội mới chậm nhất là hai tháng sau khi tuyển cử.
Điều
47
Khi Quốc
hội họp thì bầu Chủ tịch đoàn để điều khiển cuộc họp.
Điều
48
Các đạo
luật và các nghị quyết của Quốc hội phải được quá nửa tổng số đại biểu Quốc hội
biểu quyết tán thành, trừ trường hợp quy định ở Điều 112 của Hiến pháp.
Điều
49
Các đạo
luật phải được công bố chậm nhất là mười lăm ngày sau khi Quốc hội đã thông qua.
Điều
50
Quốc hội
có những quyền hạn sau đây:
1- Làm Hiến pháp và sửa đổi Hiến
pháp.
2- Làm pháp luật.
3- Giám sát việc thi hành Hiến
pháp.
4- Bầu Chủ tịch và Phó Chủ tịch
nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.
5- Theo đề nghị của Chủ tịch
nước Việt Nam dân chủ cộng hoà quyết định cử Thủ tướng Chính phủ; theo đề nghị
của Thủ tướng Chính phủ quyết định cử Phó Thủ tướng và các thành viên khác của
Hội đồng Chính phủ.
6- Theo đề nghị của Chủ tịch
nước Việt Nam dân chủ cộng hoà quyết định cử Phó Chủ tịch và các thành viên
khác của Hội đồng quốc phòng.
7- Bầu Chánh án Toà án nhân dân
tối cao.
8- Bầu Viện trưởng Viện kiểm sát
nhân dân tối cao.
9- Bãi miễn Chủ tịch, Phó Chủ
tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, Thủ tướng, Phó Thủ tướng và những thành
viên khác của Hội đồng Chính phủ, Phó Chủ tịch và những thành viên khác của Hội
đồng quốc phòng, Chánh án Toà án nhân dân tối cao, Viện trưởng Viện kiểm sát
nhân dân tối cao.
10- Quyết định kế hoạch kinh tế
Nhà nước.
11- Xét duyệt và phê chuẩn dự
toán và quyết toán ngân sách của Nhà nước.
12- ấn định các thứ thuế.
13- Phê chuẩn việc thành lập và
bãi bỏ các Bộ và các cơ quan ngang Bộ.
14- Phê chuẩn việc phân vạch địa
giới tỉnh, khu tự trị và thành phố trực thuộc trung ương.
15- Quyết định đại xá.
16- Quyết định vấn đề chiến
tranh và hoà bình.
17- Những quyền hạn cần thiết
khác do Quốc hội định.
Điều
51
Uỷ ban thường
vụ Quốc hội là cơ quan thường trực của Quốc hội do Quốc hội bầu ra.
Uỷ ban thường vụ Quốc hội gồm có:
- Chủ tịch,
- Các Phó Chủ tịch,
- Tổng thư ký,
- Các uỷ viên.
Điều
52
Uỷ ban
thường vụ Quốc hội chịu trách nhiệm và báo cáo công tác trước Quốc hội.
Quốc hội có quyền bãi miễn các
thành viên của Uỷ ban thường vụ Quốc hội.
Điều
53
Uỷ ban
thường vụ Quốc hội có những quyền hạn sau đây:
1- Tuyên bố và chủ trì việc
tuyển cử đại biểu Quốc hội.
2- Triệu tập Quốc hội.
3- Giải thích pháp luật.
4- Ra pháp luật.
5- Quyết định việc trưng cầu ý
kiến nhân dân.
6- Giám sát công tác của Hội
đồng Chính phủ, của Toà án nhân dân tối cao và của Viện kiểm sát nhân dân tối
cao.
7- Sửa đổi hoặc bãi bỏ những
nghị định, nghị quyết, chỉ thị của Hội đồng Chính phủ trái với Hiến pháp, pháp
luật, pháp lệnh; sửa đổi hoặc bãi bỏ những nghị quyết không thích đáng của Hội
đồng nhân dân tỉnh, khu tự trị, thành phố trực thuộc trung ương, và giải tán
các Hội đồng nhân dân nói trên trong trường hợp các Hội đồng nhân dân đó làm
thiệt hại đến quyền lợi của nhân dân một cách nghiêm trọng.
8- Trong thời gian Quốc hội
không họp, quyết định việc bổ nhiệm hoặc bãi miễn Phó Thủ tướng và những thành
viên khác của Hội đồng Chính phủ.
9- Bổ nhiệm hoặc bãi miễn Phó
Chánh án, thẩm phán Toà án nhân dân tối cao.
10- Bổ nhiệm hoặc bãi miễn Phó
Viện trưởng, kiểm sát viên Viện kiểm sát nhân dân tối cao.
11- Quyết định việc bổ nhiệm
hoặc bãi miễn các đại diện toàn quyền ngoại giao của nước Việt Nam dân chủ cộng
hoà ở nước ngoài.
12- Quyết định việc phê chuẩn hoặc
bãi bỏ những hiệp ước ký với nước ngoài, trừ trường hợp mà Uỷ ban thường vụ
Quốc hội xét cần phải trình Quốc hội quyết định.
13- Quy định hàm và cấp quân sự,
ngoại giao và những hàm và cấp khác.
14- Quyết định đặc xá.
15- Quy định và quyết định việc
tặng thưởng huân chương và danh hiệu vinh dự của Nhà nước.
16- Trong thời gian Quốc hội
không họp, quyết định việc tuyên bố tình trạng chiến tranh trong trường hợp
nước nhà bị xâm lược.
17- Quyết định việc tổng động
viên hoặc động viên cục bộ.
18- Quyết định việc giới nghiêm
trong toàn quốc hoặc từng địa phương.
Ngoài những quyền hạn trên, Quốc
hội có thể trao cho Uỷ ban thường vụ Quốc hội những quyền hạn khác khi xét thấy
cần thiết.
Điều
54
Những
nghị quyết của Uỷ ban thường vụ Quốc hội phải được quá nửa tổng số uỷ viên biểu
quyết tán thành.
Điều
55
Uỷ ban
thường vụ Quốc hội làm nhiệm vụ cho đến khi Quốc hội mới bầu xong Uỷ ban thường
vụ mới.
Điều
56
Quốc hội
bầu ra Uỷ ban thẩm tra tư cách đại biểu của đại biểu Quốc hội. Quốc hội căn cứ
vào báo cáo của Uỷ ban thẩm tra mà quyết định xác nhận tư cách đại biểu của đại
biểu Quốc hội.
Điều
57
Quốc hội
thành lập Uỷ ban dự án pháp luật, Uỷ ban kế hoạch và ngân sách, và những uỷ ban
khác mà Quốc hội xét thấy cần thiết để giúp Quốc hội và Uỷ ban thường vụ Quốc
hội.
Điều
58
Nếu Quốc
hội nhận thấy cần thiết, và trong thời gian Quốc hội không họp, nếu Uỷ ban
thường vụ Quốc hội nhận thấy cần thiết, thì có thể tổ chức các Uỷ ban điều tra
về những vấn đề nhất định. Trong khi Uỷ ban điều tra làm việc, các cơ quan Nhà
nước, đoàn thể nhân dân và công dân có nhiệm vụ cung cấp tài liệu cần thiết cho
Uỷ ban điều tra.
Điều
59
Các đại
biểu Quốc hội có quyền chất vấn Hội đồng Chính phủ và các cơ quan thuộc Hội
đồng Chính phủ.
Cơ quan bị chất vấn phải trả lời
trong thời hạn năm ngày; trường hợp cần phải điều tra thì thời hạn trả lời là
một tháng.
Điều
60
Nếu không
có sự đồng ý của Quốc hội, và trong thời gian Quốc hội không họp, nếu không có
sự đồng ý của Uỷ ban thường vụ Quốc hội, thì không được bắt giam và truy tố đại
biểu Quốc hội.
Chương
5:
CHỦ TỊCH NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
Điều 61
Chủ tịch nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà là người thay mặt cho nước Việt Nam dân chủ cộng
hoà về mặt đối nội và đối ngoại.
Điều 62
Chủ tịch nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà do Quốc hội nước Việt Nam dân chủ cộng hoà bầu
ra. Công dân nước Việt Nam dân chủ cộng hoà từ ba mươi lăm tuổi trở lên có quyền
ứng cử Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà. Nhiệm kỳ của Chủ tịch nước Việt
Nam dân chủ cộng hoà theo nhiệm kỳ của Quốc hội.
Điều 63
Chủ tịch
nước Việt Nam dân chủ cộng hoà căn cứ vào quyết định của Quốc hội hoặc của Uỷ
ban thường vụ Quốc hội mà công bố pháp luật, pháp lệnh; bổ nhiệm, bãi miễn Thủ
tướng, Phó Thủ tướng và các thành viên khác của Hội đồng Chính phủ; bổ nhiệm,
bãi miễn Phó Chủ tịch và các thành viên khác của Hội đồng quốc phòng; công bố
lệnh đại xá và lệnh đặc xá; tặng thưởng huân chương và danh hiệu vinh dự của
Nhà nước; tuyên bố tình trạng chiến tranh; công bố lệnh tổng động viên hoặc
động viên cục bộ, công bố lệnh giới nghiêm.
Điều
64
Chủ tịch
nước Việt Nam dân chủ cộng hoà tiếp nhận đại diện toàn quyền ngoại giao của
nước ngoài cử đến; căn cứ vào quyết định của Quốc hội hoặc của Uỷ ban thường vụ
Quốc hội mà phê chuẩn hiệp ước ký với nước ngoài, cử và triệu hồi đại diện toàn
quyền ngoại giao của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà ở nước ngoài.
Điều
65
Chủ tịch nước
việt Nam dân chủ cộng hoà thống lĩnh các lực lượng vũ trang toàn quốc, giữ
chức vụ Chủ tịch Hội đồng quốc phòng.
Điều 66
Chủ tịch nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà, khi xét thấy cần thiết, có quyền tham dự và chủ
toạ các phiên họp của Hội đồng Chính phủ.
Điều 67
Chủ tịch nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà khi xét thấy cần thiết thì triệu tập và chủ toạ
Hội nghị chính trị đặc biệt.
Hội nghị chính trị đặc biệt gồm
có Chủ tịch và Phó Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, Chủ tịch Uỷ ban
thường vụ Quốc hội, Thủ tướng Chính phủ và những người hữu quan khác.
Hội nghị chính trị đặc biệt xét
những vấn đề lớn của nước nhà. Những ý kiến của Hội nghị chính trị đặc biệt do
Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà chuyển đến Quốc hội, Uỷ ban thường vụ
Quốc hội, Hội đồng Chính phủ hoặc các cơ quan hữu quan khác để thảo luận và ra
quyết định.
Điều
68
Phó Chủ tịch
nước Việt Nam dân chủ cộng hoà giúp Chủ tịch làm nhiệm vụ, có thể được chủ
tịch uỷ nhiệm thay thế Chủ tịch trong từng bộ phận chức quyền.
Việc tuyển cử và nhiệm kỳ của
Phó Chủ tịch quy định như việc tuyển cử và nhiệm kỳ của Chủ tịch.
Điều
69
Chủ tịch và
Phó Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà làm nhiệm vụ cho đến khi Chủ tịch
mới và Phó Chủ tịch mới nhận chức.
Điều 70
Khi Chủ tịch
nước Việt Nam dân chủ cộng hoà vì tình hình sức khoẻ mà không làm việc được
trong một thời gian dài thì Phó Chủ tịch quyền Chủ tịch.
Khi Chủ tịch nước việt Nam dân
chủ cộng hoà khuyết thì Phó Chủ tịch quyền Chủ tịch cho đến khi bầu xong Chủ
tịch mới.
Chương
6:
HỘI ĐỒNG CHÍNH PHỦ
Điều
71
Hội đồng Chính
phủ là cơ quan chấp hành của cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất, và là cơ quan
hành chính Nhà nước cao nhất của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.
Hội đồng Chính phủ chịu trách
nhiệm và báo cáo công tác trước Quốc hội, trong thời gian Quốc hội không họp
thì chịu trách nhiệm và báo cáo công tác trước Uỷ ban thường vụ Quốc hội.
Điều
72
Hội đồng
Chính phủ gồm có:
- Thủ tướng,
- Các Phó Thủ tướng,
- Các Bộ trưởng,
- Các Chủ nhiệm các Uỷ ban Nhà
nước,
- Tổng giám đốc ngân hàng Nhà
nước.
Tổ chức của Hội đồng Chính phủ
do luật định.
Điều
73
Hội đồng
Chính phủ căn cứ vào Hiến pháp, pháp luật và pháp lệnh mà quy định những biện
pháp hành chính, ban bố những nghị định, nghị quyết, chỉ thị và kiểm tra việc
thi hành những nghị định, nghị quyết và chỉ thị ấy.
Điều
74
Hội đồng
Chính phủ có những quyền hạn sau đây:
1- Trình dự án luật, dự án pháp
lệnh và các dự án khác ra trước Quốc hội và Uỷ ban thường vụ Quốc hội.
2- Thống nhất lãnh đạo công tác
của các Bộ và các cơ quan thuộc Hội đồng Chính phủ.
3- Thống nhất lãnh đạo công tác
của Uỷ ban hành chính các cấp.
4- Sửa đổi hoặc bãi bỏ những
quyết định không thích đáng của các Bộ, các cơ quan thuộc Hội đồng Chính phủ;
sửa đổi hoặc bãi bỏ những quyết định không thích đáng của Uỷ ban hành chính các
cấp.
5- Đình chỉ việc thi hành những
nghị quyết không thích đáng của Hội đồng nhân dân tỉnh, khu tự trị, thành phố
trực thuộc trung ương và đề nghị Uỷ ban thường vụ Quốc hội sửa đổi hoặc bãi bỏ
những nghị quyết ấy.
6- Chấp hành kế hoạch kinh tế và
ngân sách Nhà nước.
7- Quản lý nội thương và ngoại
thương.
8- Quản lý công tác văn hoá, xã
hội.
9- Bảo vệ lợi ích của Nhà nước,
duy trì trật tự công cộng, bảo hộ quyền lợi của công dân.
10- Lãnh đạo việc xây dựng lực
lượng vũ trang của Nhà nước.
11- Quản lý công tác đối ngoại.
12- Quản lý công tác dân tộc.
13- Phê chuẩn sự phân vạch địa
giới của các đơn vị hành chính dưới cấp tỉnh.
14- Thi hành lệnh động viên, lệnh
giới nghiêm và mọi biện pháp cần thiết để bảo vệ đất nước.
15- Bổ nhiệm và bãi miễn các
nhân viên cơ quan Nhà nước theo quy định của pháp luật.
Ngoài những quyền hạn trên, Quốc
hội hoặc Uỷ ban thường vụ Quốc hội có thể trao cho Hội đồng Chính phủ những
quyền hạn khác khi xét thấy cần thiết.
Điều
75
Thủ tướng
Chính phủ chủ toạ Hội đồng Chính phủ và lãnh đạo công tác của Hội đồng Chính
phủ. Các Phó thủ tướng giúp thủ tướng, có thể được uỷ nhiệm thay Thủ tướng khi
Thủ tướng vắng mặt.
Điều
76
Các Bộ
trưởng và thủ trưởng các cơ quan thuộc Hội đồng Chính phủ lãnh đạo công tác của
ngành mình dưới sự lãnh đạo thống nhất của Hội đồng Chính phủ.
Trong phạm vi quyền hạn của
mình, trên cơ sở và để thi hành pháp luật và các nghị định, nghị quyết, chỉ thị
của Hội đồng Chính phủ, các Bộ trưởng và thủ trưởng các cơ quan thuộc Hội đồng
Chính phủ ra những thông tư, chỉ thị và kiểm tra việc thi hành các thông tư,
chỉ thị ấy.
Điều
77
Trong khi
thi hành chức vụ, các thành viên của Hội đồng Chính phủ phải chịu trách nhiệm
trước pháp luật về những hành vi trái với Hiến pháp và pháp luật gây thiệt hại
cho Nhà nước hay là cho nhân dân.
Chương
7:
HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN
VÀ UỶ BAN HÀNH CHÍNH ĐỊA PHƯƠNG CÁC CẤP
Điều
78
Các đơn vị
hành chính trong nước Việt Nam dân chủ cộng hoà phân định như sau:
Nước chia thành tỉnh, khu tự
trị, thành phố trực thuộc trung ương;
Tỉnh chia thành huyện, thành
phố, thị xã;
Huyện chia thành xã, thị trấn.
Các đơn vị hành chính trong khu
vực tự trị do luật định.
Điều
79
Các đơn
vị hành chính kể trên đều thành lập Hội đồng nhân dân và Uỷ ban hành chính.
Các thành phố có thể chia thành
khu phố có Hội đồng nhân dân và Uỷ ban hành chính theo quyết định của Hội đồng
Chính phủ.
Điều
80
Hội đồng
nhân dân các cấp là cơ quan quyền lực Nhà nước ở địa phương.
Hội đồng nhân dân các cấp do
nhân dân địa phương bầu ra và chịu trách nhiệm trước nhân dân địa phương.
Điều
81
Nhiệm kỳ
của mỗi khoá Hội đồng nhân dân tỉnh, khu tự trị, thành phố trực thuộc trung
ương là ba năm.
Nhiệm kỳ của mỗi khoá Hội đồng
nhân dân huyện, thành phố, thị xã, xã, thị trấn, khu phố là hai năm.
Nhiệm kỳ của mỗi khoá Hội đồng
nhân dân các cấp trong khu vực tự trị do luật định.
Thể lệ tuyển cử và số đại biểu
của Hội đồng nhân dân các cấp do luật định.
Điều
82
Hội đồng
nhân dân bảo đảm sự tôn trọng và chấp hành pháp luật của Nhà nước ở địa phương;
đặt kế hoạch xây dựng kinh tế, văn hoá và những sự nghiệp lợi ích công cộng ở
địa phương; xét duyệt và phê chuẩn dự toán và quyết toán ngân sách của địa
phương; duy trì trật tự và an ninh ở địa phương, bảo vệ tài sản công cộng, bảo
hộ quyền lợi của công dân, bảo đảm quyền bình đẳng của các dân tộc.
Điều
83
Căn cứ
vào pháp luật của Nhà nước và nghị quyết của cấp trên, Hội đồng nhân dân ra
những nghị quyết thi hành ở địa phương.
Điều
84
Hội đồng
nhân dân bầu ra Uỷ ban hành chính và có quyền bãi miễn các thành viên của Uỷ
ban hành chính.
Hội đồng nhân dân bầu và bãi
miễn Chánh án Toà án nhân dân cấp mình.
Điều
85
Hội đồng
nhân dân có quyền sửa đổi hoặc bãi bỏ những quyết định không thích đáng của Uỷ
ban hành chính cấp mình; có quyền sửa đổi hoặc bãi bỏ những nghị quyết không
thích đáng của Hội đồng nhân dân cấp dưới trực tiếp và những quyết định không
thích đáng của Uỷ ban hành chính cấp dưới trực tiếp.
Điều
86
Hội đồng
nhân dân các cấp có quyền giải tán Hội đồng nhân dân cấp dưới trực tiếp khi Hội
đồng nhân dân này làm thiệt hại đến quyền lợi của nhân dân một cách nghiêm
trọng. Nghị quyết giải tán phải được Hội đồng nhân dân cấp trên trực tiếp phê
chuẩn trước khi thi hành. Nghị quyết giải tán phải được Hội đồng nhân dân cấp
trên trực tiếp phê chuẩn trước khi thi hành. Nghị quyết giải tán của Hội đồng
nhân dân tỉnh, khu tự trị, thành phố trực thuộc trung ương phải được Uỷ ban
thường vụ Quốc hội phê chuẩn trước khi thi hành.
Điều
87
Uỷ ban
hành chính các cấp là cơ quan chấp hành của Hội đồng nhân dân địa phương, là cơ
quan hành chính của Nhà nước ở địa phương.
Điều
88
Uỷ ban
hành chính gồm có Chủ tịch, một hoặc nhiều Phó Chủ tịch, uỷ viên thư ký và các
uỷ viên.
Nhiệm kỳ của Uỷ ban hành chính
theo nhiệm kỳ của Hội đồng nhân dân đã bầu ra mình.
Khi Hội đồng nhân dân hết nhiệm
kỳ hoặc bị giải tán, Uỷ ban hành chính tiếp tục làm nhiệm vụ cho đến khi Hội
đồng nhân dân mới bầu ra Uỷ ban hành chính mới.
Tổ chức của Uỷ ban hành chính
các cấp do luật định.
Điều
89
Uỷ ban
hành chính các cấp quản lý công tác hành chính của địa phương; chấp hành nghị
quyết của Hội đồng nhân dân cấp mình và nghị quyết, mệnh lệnh của cơ quan hành
chính Nhà nước cấp trên.
Uỷ ban hành chính các cấp chiếu
theo quyền hạn do luật định mà ra quyết định, chỉ thị và kiểm tra việc thi hành
những quyết định, chỉ thị ấy.
Điều
90
Uỷ ban
hành chính các cấp lãnh đạo công tác của các ngành thuộc quyền mình và của các
Uỷ ban hành chính cấp dưới.
Uỷ ban hành chính các cấp có
quyền sửa đổi hoặc bãi bỏ những quyết định không thích đáng của các ngành công
tác thuộc quyền mình và của Uỷ ban hành chính cấp dưới.
Uỷ ban hành chính các cấp có
quyền đình chỉ việc thi hành những nghị quyết không thích đáng của Hội đồng
nhân dân cấp dưới trực tiếp và đề nghị Hội đồng nhân dân cấp mình sửa đổi hoặc
bãi bỏ những nghị quyết ấy.
Điều
91
Uỷ ban
hành chính các cấp chịu trách nhiệm và báo cáo công tác trước Hội đồng nhân dân
cấp mình và trước cơ quan hành chính Nhà nước cấp trên trực tiếp.
Uỷ ban hành chính các cấp chịu
sự lãnh đạo của Uỷ ban hành chính cấp trên và sự lãnh đạo thống nhất của Hội
đồng Chính phủ.
HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN
VÀ UỶ BAN HÀNH CHÍNH Ở CÁC KHU TỰ TRỊ
Điều 92
Tổ chức
Hội đồng nhân dân và Uỷ ban hành chính ở các khu tự trị phải căn cứ vào những
nguyên tắc cơ bản về tổ chức Hội đồng nhân dân và Uỷ ban hành chính các cấp quy
định ở trên.
Điều
93
Trong
những khu vực tự trị có nhiều dân tộc sống xen lẫn, Hội đồng nhân dân sẽ có số
đại biểu thích đáng của các dân tộc.
Điều
94
Hội đồng
nhân dân và Uỷ ban hành chính các khu tự trị chiếu theo phạm vi quyền hạn tự
trị do pháp luật quy định mà đặt kế hoạch phát triển kinh tế và văn hoá thích
hợp với tình hình địa phương, quản lý tài chính, tổ chức các lực lượng dân quân
tự vệ và công an của địa phương.
Điều
95
Trong
phạm vi quyền hạn tự trị, Hội đồng nhân dân các khu tự trị có thể chiếu theo
những đặc điểm chính trị, kinh tế, văn hoá của các dân tộc ở địa phương mà đặt
ra điều lệ tự trị và những điều lệ về những vấn đề riêng biệt để thi hành ở địa
phương sau khi đã được Uỷ ban thường vụ Quốc hội phê chuẩn.
Điều
96
Cơ quan
Nhà nước cấp trên phải bảo đảm cho Hội đồng nhân dân và Uỷ ban hành chính các
khu vực tự trị sử dụng quyền tự trị và giúp đỡ các dân tộc thiểu số tiến hành
thuận lợi việc xây dựng chính trị, kinh tế và văn hoá của mình.
Chương
8:
TOÀ ÁN NHÂN DÂN VÀ VIỆN
KIỂM SÁT NHÂN DÂN TOÀ ÁN NHÂN DÂN
Điều
97
Toà án nhân
dân tối cao nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, các Toà án nhân dân địa phương,
các Toà án quân sự là những cơ quan xét xử của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.
Trong trường hợp cần xét xử
những vụ án đặc biệt, Quốc hội có thể quyết định thành lập Toà án đặc biệt.
Điều
98
Các Toà
án nhân dân thực hành chế độ thẩm phán bầu theo quy định của pháp luật.
Nhiệm kỳ của Chánh án Toà án
nhân dân tối cao là năm năm.
Tổ chức của các Toà án nhân dân
do luật định.
Điều
99
Việc xét
xử ở các Toà án nhân dân có hội thẩm nhân dân tham gia theo quy định của pháp
luật. Khi xét xử, hội thẩm nhân dân ngang quyền với thẩm phán.
Điều
100
Khi xét
xử, Toà án nhân dân có quyền độc lập và chỉ tuân theo pháp luật.
Điều
101
Việc xét
xử tại các Toà án nhân dân đều công khai, trừ những trường hợp đặc biệt do luật
định.
Quyền bào chữa của người bị cáo
được bảo đảm.
Điều
102
Toà án nhân
dân bảo đảm cho công dân nước Việt Nam dân chủ cộng hoà thuộc các dân tộc
thiểu số có thể dùng tiếng nói và chữ viết của mình trước Toà án.
Điều 103
Toà án nhân
dân tối cao là cơ quan xét xử cao nhất của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.
Toà án nhân dân tối cao giám đốc
việc xét xử của các Toà án nhân dân địa phương, Toà án quân sự và Toà án đặc
biệt.
Điều
104
Toà án
nhân dân tối cao chịu trách nhiệm và báo cáo công tác trước Quốc hội, trong
thời gian Quốc hội không họp thì chịu trách nhiệm và báo cáo công tác trước Uỷ
ban thường vụ Quốc hội. Các Toà án nhân dân địa phương chịu trách nhiệm và báo
cáo công tác trước Hội đồng nhân dân địa phương.
VIỆN KIỂM SÁT NHÂN DÂN
Điều
105
Viện
kiểm sát nhân dân tối cao nước Việt Nam dân chủ cộng hoà kiểm sát việc tuân
theo pháp luật của các cơ quan thuộc Hội đồng Chính phủ, cơ quan Nhà nước địa
phương, các nhân viên cơ quan Nhà nước và công dân.
Các Viện kiểm sát nhân dân địa
phương và Viện kiểm sát quân sự có quyền kiểm sát trong phạm vi do luật định.
Điều
106
Nhiệm kỳ
của Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao là năm năm.
Tổ chức của các Viện kiểm sát
nhân dân do luật định.
Điều
107
Viện
kiểm sát nhân dân các cấp chỉ chịu sự lãnh đạo của Viện kiểm sát nhân dân cấp
trên và sự lãnh đạo thống nhất của Viện kiểm sát nhân dân tối cao.
Điều
108
Viện kiểm
sát nhân dân tối cao chịu trách nhiệm và báo cáo công tác trước Quốc hội, trong
thời gian Quốc hội không họp thì chịu trách nhiệm và báo cáo công tác trước Uỷ
ban thường vụ Quốc hội.
Chương
9:
QUỐC KỲ - QUỐC HUY - THỦ
ĐÔ
Điều
109
Quốc kỳ nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà nền đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng năm cánh.
Điều 110
Quốc huy
nước Việt Nam dân chủ cộng hoà hình tròn, nền đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng năm
cánh, xung quanh có bông lúa, ở dưới có nửa bánh xe răng cưa và dòng chữ "Việt
Nam dân chủ cộng hoà".
Điều 111
Thủ đô nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà là Hà Nội.
Chương
10:
SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP
Điều
112
Chỉ có
Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp. Việc sửa đổi phải được ít nhất là hai
phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành.
Bản Hiến pháp
này đã được Quốc hội nước Việt Nam dân chủ cộng hoà khoá thứ nhất, kỳ họp thứ
11, nhất trí thông qua trong phiên họp ngày 31 tháng 12 năm 1959, hồi 15 giờ
50.
|
T.M.
CHỦ TỊCH ĐOÀN
Tôn Đức Thắng
|