Ngày nay, không ít người cho rằng khi hết thời hiệu khởi kiện thì coi như mình đã mất quyền lợi, không còn khởi kiện được nữa. Vì vậy, cứ thấy hết thời hiệu là không đi kiện. Nhưng thực tế thì hoàn toàn khác. Bản án dưới đây là một ví dụ điển hình.
Ngày nay, không ít người cho rằng khi hết thời hiệu khởi kiện thì coi như mình đã mất quyền lợi, không còn khởi kiện được nữa. Vì vậy, cứ thấy hết thời hiệu là không đi kiện. Nhưng thực tế thì hoàn toàn khác. Bản án dưới đây là một ví dụ điển hình.
Hậu quả pháp lý của việc đình chỉ giải quyết vụ án dân sự là “đương sự không có quyền khởi kiện yêu cầu Tòa án giải quyết lại vụ án dân sự đó, nếu việc khởi kiện vụ án sau không có gì khác với vụ án trước. Tác giả thấy có những bất cập, cần khắc phục để bảo đảm quyền được khởi kiện của công dân.
Ông A vay của Ngân hàng 1 tỷ đồng, hết thời hạn vay ông A không trả nợ. Sau hơn 3 năm kể từ ngày hết thời hạn trả nợ, Ngân hàng mới khởi kiện yêu cầu ông A trả nợ thì yêu cầu của Ngân hàng sẽ được giải quyết thế nào?
Tại Điều 217 Bộ luật tố tụng dân sự (BLTTDS) đã quy định những căn cứ để đình chỉ giải quyết vụ án dân sự. Tuy nhiên, vẫn còn không ít trường hợp Tòa án cấp sơ thẩm đình chỉ giải quyết vụ án chưa đúng căn cứ pháp lý.
Khi người bị hại rút yêu cầu khởi tố thì vụ án phải được đình chỉ, tuy nhiên đình chỉ vụ án và đình chỉ bị can (bị cáo) là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. BLTTHS năm 2015 không quy định đình chỉ bị can (bị cáo) là cá nhân mà chỉ quy định đình chỉ bị can (bị cáo) là pháp nhân, nên có những vướng mắc trong thực tiễn.
Trong thực tiễn giải quyết các vụ án tranh chấp về dân sự xảy ra nhiều trường hợp nguyên đơn rút một phần yêu cầu khởi kiện, người phản tố rút yêu cầu phản tố, người yêu cầu độc lập rút yêu cầu độc lập trước khi hoà giải hoặc khi hoà giải thành, thì đình chỉ yêu cầu bằng Quyết định riêng hay đình chỉ trong Quyết định công nhận sự thỏa thuận của các đương sự ?