Bản án 246/2018/DS-PT ngày 09/07/2018 về tranh chấp bồi thường thiệt hại do sức khỏe bị xâm phạm

TÒA ÁN NHÂN DÂN TỈNH TIỀN GIANG

BẢN ÁN 246/2018/DS-PT NGÀY 09/07/2018 VỀ TRANH CHẤP BỒI THƯỜNG THIỆT HẠI DO SỨC KHỎE BỊ XÂM PHẠM

Trong các ngày 05 và 09 tháng 7 năm 2018, tại trụ sở Tòa án nhân dân tỉnhTiền Giang xét xử  phúc thẩm công khai vụ án thụ lý số: 104/2018/TLPT-DS ngày21 tháng 5 năm 2018, về tranh chấp “Bồi thường thiệt hại do sức khỏe bị xâm phạm”.

Do Bản án dân sự sơ thẩm số: 57/2018/DS-ST ngày 13 tháng 3 năm 2018 của Toà án nhân dân huyện Gò Công Tây bị kháng cáo và kháng nghị.

Theo Quyết định đưa vụ án ra xét xử phúc thẩm số: 148/2018/QĐ-PT ngày 21 tháng 5 năm 2018 và Quyết định hoãn phiên tòa số: 265/2018/QĐ-PT ngày 19/6/2018, giữa các đương sự:

- Nguyên đơn: Anh Nguyễn Văn T, sinh năm 1973; ( có mặt )

Là người đại diện hợp pháp theo pháp luật của Nguyễn Trần Việt T, sinh năm 2002.

Cùng địa chỉ: ấp BT, xã TN, huyện GCT, tỉnh Tiền Giang.

Người bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp cho nguyên đơn Nguyễn Văn Thắm: Luật sư Lê Trần Hồng T, văn phòng Luật sư T, thuộc Đoàn luật sư tỉnh Tiền Giang. ( có mặt);

- Bị đơn: Chị Nguyễn Thị Kim T, sinh năm 1978; ( có mặt) Địa chỉ: ấp BHL, xã BN, huyện GCT, tỉnh Tiền Giang.

- Người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan: Anh Lê Nguyễn Anh D, sinh năm 2002

Người đại diện hợp pháp theo pháp luật của anh D: chị Nguyễn Thị Kim T, sinh năm 1978;.(có mặt)

Cùng địa chỉ: ấp BHL, xã BN, GCT, Tiền Giang.

- Người kháng cáo: Nguyên đơn anh Nguyễn Văn T.

- Viện kiểm sát kháng nghị: Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Tiền Giang.

NỘI DUNG VỤ ÁN

* Theo bản án sơ thẩm, nguyên đơn anh Nguyễn Văn T là đại diện theo pháp luật của cháu Nguyễn Trần Việt T trình bày:

Cháu T và cháu Lê Nguyễn Anh D học cùng lớp 95 trường Trung học cơ sở TH, huyện GCT. Do giữa cháu T và cháu D có mâu thuẫn trước đó nên sáng ngày10/10/2016, khi cháu T đang ngồi trong lớp thì bị cháu D dùng tay đánh vào mặt, mũi của cháu T làm cháu T bị nứt xương mũi, gây rối loạn thần kinh phải bỏ hẳn việc học nhưng chị Nguyễn Thị Kim T là mẹ ruột của cháu D không đồng ý bồi thường chi phí chữa trị cho cháu T. Nay anh khởi kiện yêu cầu chị T là đại diện theo pháp luật của cháu D phải bồi thường các khoản chi phí sau:

- Tiền thuốc: 8.182.783 đồng.

- Tiền xe: 4.150.000 đồng.

- Tiền mất thu nhập của người chăm sóc bệnh: 13.150.000 đồng.

- Tiền bồi thường tổn thất tinh thần: 60.500.000 đồng.

Do thương tích của cháu T nặng, ảnh hưởng đến thần kinh, phải giám định pháp y tâm thần ở Viện pháp y tâm thần Trung ương Biên Hòa nên anh T yêu cầu chị T bồi thường bổ sung với số tiền là 50.705.561 đồng, cụ thể như sau:

- Tiền thuốc ở bệnh viện tâm thần Tiền Giang: 2.143.061 đồng.

- Phí giám định ở Viện pháp y tâm thần Trung ương Biên Hòa: 5.200.000 đồng.

- Thu tiền Hội đồng Giám định tại Viện pháp y tâm thần Trung ương Biên Hòa: 16.672.500 đồng.

- Tiền ăn uống phục vụ bệnh nhân: 6.000.000 đồng.

- Tiền xe: 6.290.000 đồng.

- Tiền mất thu nhập: 14.400.000 đồng.

Tổng cộng là 136.688.344 đồng. Yêu cầu bồi thường ngay khi án có hiệu lực pháp luật.

* Bị đơn bà Nguyễn Thị Kim T là đại diện theo pháp luật của cháu Lê Nguyễn Anh D trình bày:

Do mâu thuẫn trước đó giữa cháu T và cháu D nên sáng ngày 10/10/2016 giữa cháu T và cháu D xảy ra xô xát. Cháu D cũng thừa nhận là có đánh cháu T 2– 3 cái trong đó có cái trúng vào mũi cháu T làm cháu T chảy máu. Sự việc xảy ra, chị có mấy lần đến nhà cháu T thăm hỏi và xin lỗi, chị đã hổ trợ cho gia đình cháu T 2.000.000 đồng và 02 phần quà trị giá khoảng 450.000 đồng (sữa, thịt bò, nước yến). Do đó, nay anh T yêu cầu bồi thường tổng cộng là 136.688.344 đồng, chị không đồng ý vì giữa cháu T và cháu D xảy ra xô xát không đáng kể, ngoài ra chị cho rằng bệnh tình của cháu T là do nguyên nhân khác không phải do cháu D đánh.

Bản án dân sự sơ thẩm số 57/2018/DS-ST ngày 13 tháng 3 năm 2018 củaTòa án nhân dân huyện Gò Công Tây đã quyết định:

Căn cứ vào các Điều 584, 585, 586, 588, 590, 468 Bộ luật dân sự; Khoản 1 Điều 244 Bộ luật tố tụng dân sự.

Căn cứ khoản 2 Điều 26 Nghị quyết 326/2016/UBTVQH14 ngày30/12/2016 của Ủy ban thường vụ Quốc Hội quy định về mức thu, miễn, giảm, thu, nộp, quản lý và sử dụng án phí và lệ phí Tòa án.

Xử:

Chấp nhận một phần yêu cầu khởi kiện của ông Nguyễn Văn T.

1. Buộc bà Nguyễn Thị Kim T là đại diện theo pháp luật của cháu Lê Nguyễn Anh Dcó trách nhiệm bồi thường thiệt hại do sức khỏe bị xâm phạm cho ông Nguyễn Văn T là đại diện theo pháp luật của cháu Nguyễn Trần Việt T số tiền là 11.295.371 (mười một triệu hai trăm chín mươi lăm ngàn ba trăm bảy mươi mốt) đồng, thực hiện ngay khi án có hiệu lực pháp luật.

2. Kể từ ngày ông T có đơn yêu cầu thi hành án, nếu bà T không chịu trả số tiền trên thì bà T còn phải chịu lãi tương ứng với số tiền và thời gian chậm thực hiện. Lãi suất phát sinh do chậm thực hiện nghĩa vụ được xác định theo thỏa thuận của ông T và bà T nhưng không được vượt quá mức lãi suất được quy định tại khoản 1 Điều 468 Bộ luật Dân sự; nếu ông T và bà T không có thỏa thuận thì thực hiện theo quy định tại khoản 2 Điều 468 Bộ luật Dân sự.

3. Về án phí: Buộc bà Nguyễn Thị Kim T phải chịu 564.768 (năm trăm sáu mươi bốn ngàn bảy trăm sáu mươi tám) đồng án phí dân sự sơ thẩm.

* Ngoài ra, án sơ thẩm còn tuyên về quyền kháng cáo của các đương sự theo quy định pháp luật.

* Ngày 27/3/2018, nguyên đơn anh Nguyễn Văn T kháng cáo yêu cầu buộc bà Nguyễn Thị Kim T bồi thường tổng số tiền 128.000.000 đồng.

* Tại quyết định kháng nghị số: 671/QĐKNPT-VKS-DS ngày 13/4/2018 của Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Tiền Giang kháng nghị toàn bộ bản án sơ thẩm theo hướng sửa bản án sơ thẩm buộc chị Nguyễn Thị Kim T bồi thường thiệt hại cho anh Nguyễn Văn T số tiền 59.089.806 đồng.

Tại phiên tòa, anh Nguyễn Văn T là người đại diện hợp pháp theo pháp luật của cháu T thay đổi yêu cầu kháng cáo: yêu cầu chị T đại diện theo pháp luật của cháu D bồi thường toàn bộ thiệt hại là 91.134.161đồng gồm: chi phí điều trị theo 23 hóa đơn cũ là 7.567.306 đồng + 09 hóa đơn mới là 3.794.355 tổng cộng là11.361.661 đồng; tiền xe đi lại chữa bệnh tính đến ngày xét xử phúc thẩm là6.400.000 đồng,; tiền mất thu nhập người nuôi bệnh là 12.500. 000 đồng; lệ phí giám định 21.872.500 đồng; tiền tổn thất tinh thần 30 tháng lương là 39.000.000 đồng.

Đại diện Viện kiểm sát tham gia phiên tòa vẫn giữ nguyên kháng nghị số:671/QĐKNPT-VKS-DS ngày 13/4/2018. Đề nghị sửa toàn bộ bản án dân sự sơ thẩm số 58/2018/DS-ST ngày 13/3/2018 của Tòa án nhân dân huyện Gò Công Tây. Buộc chị T mẹ cháu D bồi thường toàn bộ chi phí hợp lý cho việc điều trị của cháu T tổng cộng 59.089.806 đồng.

Chị Nguyễn Thị Kim T, không đồng ý kháng cáo của anh T và kháng nghị của Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Tiền Giang. Đồng thời chị T cho rằng sự việc cháu D đánh cháu T xảy ra tại lớp học thuộc trường trung học cơ sở TN, huyện GCT. Nên nhà trường cũng phải có trách nhiệm đối với hậu quả mà cháu D đã gây ra cho cháu T, đề nghị đưa nhà trường vào tham gia trong vụ án này.

Nguyên đơn không rút đơn khởi kiện, không rút đơn kháng cáo. Các đương sự không thõa thuận được với nhau về việc giải quyết toàn bộ vụ án.

Luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của Nguyên đơn Nguyễn Văn T đưa ra nhiều lập luận, phân tích cho rằng về quan hệ pháp luật ông T khởi kiện yêu cầu bà T bồi thường thiệt hại do cháu D con bà T gây ra cho cháu T, chứ không yêu cầu Trường Trung học cơ sở TN có trách nhiệm về vấn đề này. Khi sự việc xảy ra nhà trường cũng đã lập biên bản cho hai bên tự giải quyết với nhau, không yêu cầu Nhà trường phải có trách nhiệm. Về trách nhiệm bồi thường thiệt hại thì căn cứ vào kết luận của các cơ quan chuyên môn đã xác định nguyên nhân dẫn đến hậu quả gây thương tích cho cháu T và làm cho cháu T bị bệnh tâm thần là do cháu D đánh cháu T gây ra, lỗi hoàn toàn thuộc về cháu D nên chị T phải chịu trách nhiệm bồi thường toàn bộ thiệt hại cho anh T là người đại diện hợp pháp theo pháp luật của cháu T là có căn cứ, đề nghị Hội đồng xét xử chấp nhận yêu cầu kháng cáo của anh T.

Đại diện Viện kiểm sát tại phiên tòa phát biểu ý kiến về việc tuân th eo pháp luật tố tụng trong quá trình giải quyết vụ án của thẩm phán, hội đồng xét xử và những người tham gia tố tụng kể từ khi thụ lí vụ án cho đến trước thời điểm hội đồng xét xử nghị án đã tuân thủ đúng các qui định của Bộ luật tố tụng dân sự. Về nội dung vụ án: đại diện Viện kiểm sát cho rằng Tòa án cấp sơ thẩm trong quá trình giải quyết vụ án có vi phạm về thủ tục tố tụng vì thời điểm cháu D đánh cháu T gây thương tích xảy ra tại lớp học thuộc sự quản lý của trường trung học cơ sở TN nhưng Tòa cấp sơ thẩm không đưa nhà trường vào tham gia tố tụng để xem xét trách nhiệm bồi thường của nhà trường theo quy định tại Điều606, 621 Bộ luật dân sự năm 2005. Đồng thời cấp sơ thẩm cũng chưa làm rõ sự mâu thuẫn giữa thương tích được xác nhận trong giấy y chứng của bệnh viện huyện GCT với giấy y chứng của bệnh viện đa khoa trung tâm tỉnh Tiền Giang. Do đó, đề nghị Hội đồng xét xử hủy bản án dân sự sơ thẩm của Tòa án nhân dân huyện Gò Công Tây, tỉnh Tiền Giang

Căn cứ vào các tài liệu, chứng cứ có trong hồ sơ vụ án đã được thẩm tra tại phiên tòa. Căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên tòa trên cơ sở xem xét đầy đủ, toàn diện tài liệu, chứng cứ, ý kiến của các đương sự, người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự, Kiểm sát viên.

NHẬN ĐỊNH CỦA TÒA ÁN

 [1] Tại phiên tòa, các đương sự thống nhất xác định: xuất phát từ mâu thuẫn trước đó giữa cháu T và cháu D nên sáng ngày 10/10/2016, cháu T đang ngồi trong lớp học bị cháu D đến dùng tay đánh 3 - 4 cái vào đầu, mũi của cháu T, làm cháu T chảy máu mũi. Điều này phù hợp với giấy chứng nhận thương tích ngày17/01/2017 của Trung tâm y tế huyện GCT, Giấy chứng nhận thương tích số 19/YC-BVTG ngày 19/01/2017 của bệnh viện đa khoa trung tâm tỉnh Tiền Giang, Kết luận giám định pháp y về thương tích số 51/2017/TgT ngày 24/01/2017 của

Trung tâm pháp y tỉnh Tiền Giang. Vì vậy, anh Nguyễn Văn T là người đại diện hợp pháp theo pháp luật cho cháu Nguyễn Trần Việt T (cha cháu T) khởi kiện yêu cầu bồi thường thiệt hại về sức khỏe của cháu T bị xâm phạm là phù hợp Điều 584 Bộ luật dân sự năm 2015 ( Điều 604 Bộ luật dân sự năm 2005 ).

 [2] Theo quy định tại đoạn 1 khoản 2 Điều 586 Bộ luật dân sự năm 2015 ( khoản 2 Điều 606 Bộ luật dân sự năm 2005) về Năng lực chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại của cá nhân, thì:

 “2. Người chưa đủ mười lăm tuổi gây thiệt hại mà còn cha, mẹ thì cha, mẹ phải bồi thường toàn bộ thiệt hại; nếu tài sản của cha, mẹ không đủ để bồi thường mà con chưa thành niên gây thiệt hại có tài sản riêng thì lấy tài sản đó để bồi thường phần còn thiếu, trừ trường hợp quy định tại Điều 599 của Bộ luật này.”

Trong vụ án này, tại thời điểm ngày 10/10/2016 cháu D đã có hành vi đánh cháu T gây thương tích, lúc này cháu D chưa đủ 15 tuổi ( sinh ngày 17/4/2002) và địa điểm cháu D đánh cháu T là tại lớp học thuộc phạm vi quản lý trực tiếp của trường Trung học cơ sở TN, huyện GCT. Do đó theo quy định tại Điều 599 Bộ luật dân sự năm 2015 ( Điều 621 Bộ luật dân sự năm 2005) về bồi thường thiệt hại do người dưới mười lăm tuổi, người mất năng lực hành vi dân sự gây ra trong thời gian trường học, bệnh viện, pháp nhân khác trực tiếp quản lý thì

"1. Người chưa đủ mười lăm tuổi trong thời gian trường học trực tiếp quản lý mà gây thiệt hại thì trường học phải bồi thường thiệt hại xảy ra.

2. Người mất năng lực hành vi dân sự gây thiệt hại cho người khác trong thời gian bệnh viện, pháp nhân khác trực tiếp quản lý thì bệnh viện, pháp nhân khác phải bồi thường thiệt hại xảy ra.

3. Trường học, bệnh viện, pháp nhân khác quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này không phải bồi thường nếu chứng minh được mình không có lỗi trong quản lý; trong trường hợp này, cha, mẹ, người giám hộ của người dưới mười lăm tuổi, người mất năng lực hành vi dân sự phải bồi thường."

Tại phiên tòa phúc thẩm, bị đơn Nguyễn Thị Kim T có yêu cầu đưa Trường Trung học cơ sở TN huyện GCT để xem xét trách nhiệm của nhà trường đối với việc cháu D đánh cháu T. Như vậy theo quy định trên thì cháu D là người dưới mười lăm tuổi, là người chưa có hoặc không có năng lực bồi thường thiệt hại, nên cháu không có trách nhiệm bồi thường. Lẽ ra trong trường hợp này, Tòa án cấp sơ thẩm phải đưa trường Trung học cơ sở TN, huyện GCT vào tham gia tố tụng với tư cách người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan để xem xét trách nhiệm bồi thường theo quy định tại Điều 599 Bộ luật dân sự năm 2015 ( Điều 621 Bộ luật dân sự năm 2005). Nhưng cấp sơ thẩm lại không đưa nhà trường vào tham gia là đã vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng làm ảnh hưởng đến quyền và lợi ích hợp pháp của các đương sự.

 [3] Ngoài ra theo các tài liệu chứng cứ có trong hồ sơ và lời trình bày của các đương sự thể hiện: sau khi cháu T bị cháu D đánh gây thương tích vào ngày10/10/2016 cháu T vẫn đi học, sinh hoạt và tham gia chơi thể thao bình thường. Tại giấy chứng nhận thương tích ngày 17/01/2017 của Trung tâm y tế huyện GCT xác định tình trạng thương tích vào viện “ chảy máu mũi, XQ mũi nghiêng: không thấy dấu hiệu mất liên tục xương”, đến ngày 04/11/2016 thì cháu T lại nhập viện tại bệnh viện đa khoa trung tâm tỉnh Tiền Giang điều trị với tình trạng thương tích lúc nằm viện theo giấy chứng nhận thương tích số 19/YC-BVTG ngày 19/01/2017 của bệnh viện đa khoa trung tâm tỉnh Tiền Giang là: “ Rối loạn tâm thần cấp, viêm mũi xoang cấp, nứt xương chính” hai kết luận trên là có sự mâu thuẫn nhau. Nhưng Tòa án cấp sơ thẩm không xác minh, thu thập chứng cứ để làm rõ nguyên nhân vì sao lại có kết luận trái ngược nhau như thế? Những thương tích lúc nằm viện theo giấy chứng nhận thương tích số 19/YC-BVTG ngày 19/01/2017 của bệnh viện đa khoa trung tâm tỉnh Tiền Giang có phải do cháu D gây ra cho cháu T vào ngày 10/10/2016 hay không? Ngoài lần cháu T bị cháu D đánh vào ngày 10/10/2016 thì trong khoảng thời gian sau khi bị đánh đến ngày 04/11/2016 cháu T có bị tác động tâm lý nào khác dẫn đến cháu T bệnh Sững sờ phân ly “ mất năng lực nhận thức và điều khiển hành vi ( tạm thời)” như kết luận giám định pháp y tâm thần số: 430/KL-VPYTW ngày 04/10/2017 và công văn số 03/VPYTW ngày03/01/2018 của Viện pháp y Trung ương Biên Hòa đã xác định hay không? Vàcũng tại kết luận giám định pháp y tâm thần số: 430/KL-VPYTW ngày04/10/2017 của Viện pháp y Trung ương Biên Hòa xác định “ …vụ đánh thì gây ảnh hưởng tâm lý một phần đến năng lực nhận thức và điều khiển hành vi vào thời điểm giám định”. Vậy nguyên nhân chính dẫn đến cháu T bị bệnh Sững sờ phân ly là gì? Vụ đánh trên gây ảnh hưởng đến tâm lý của cháu T ở mức độ nào? Chiếm tỉ lệ là bao nhiêu phần trăm?

Những thiếu sót trên tại phiên tòa phúc thẩm không thể thực hiện bổ sung được và để đảm bảo nguyên tắc hai cấp xét xử. Hội đồng xét xử cần thiết phải hủy bản án dân sự sơ thẩm của Tòa án nhân dân, huyện Gò Công Tây, tỉnh Tiền Giang. Chuyển hồ sơ vụ án cho Tòa án nhân dân huyện Gò Công Tây, tỉnh Tiền Giang giải quyết lại theo thủ tục chung.

Do bản án dân sự sơ thẩm bị hủy nên Hội đồng xét xử không xem xét đến nội dung kháng cáo, kháng nghị.

Ý kiến đề nghị của Luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của nguyên đơn không phù hợp với nhận định của Hội đồng xét xử nên không được chấp nhận.

Ý kiến đề nghị của đại diện Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Tiền Giang tại phiên tòa phù hợp với nhận định của Hội đồng xét xử nên được chấp nhận.

 [4] Về án phí: Do bản án sơ thẩm bị hủy nên các đương sự có kháng cáo không phải chịu án phí dân sự phúc thẩm; án phí dân sự sơ thẩm sẽ được xác định lại khi giải quyết lại vụ án theo thủ tục sơ thẩm theo quy định tại khoản 3 Điều 148 của Bộ luật Tố tụng dân sự.

Vì các lẽ trên,

QUYẾT ĐỊNH

Căn cứ vào khoản 3 Điều 308, Điều 310, khoản 3 Điều 148 của Bộ luật Tố tụng dân sự; khoản 3 Điều 29 Nghị quyết số: 326/2016/UBTVQH14 ngày 30/12/2016 của Ủy ban thường vụ Quốc hội quy định về mức thu, miễn, giảm, thu, nộp, quản lý và sử dụng án phí lệ phí Tòa án.

Xử:

1. Hủy bản án dân sự sơ thẩm số 57/2018/DS-ST ngày 13 tháng 3 năm 2018 của Tòa án nhân dân huyện Gò Công Tây. Chuyển hồ sơ vụ án cho Tòa án nhân dân huyện Gò Công Tây để giải quyết lại theo thủ tục sơ thẩm.

2. Về án phí: ông Nguyễn Văn T không phải chịu án phí phúc thẩm.

Bản án phúc thẩm có hiệu lực pháp luật kể từ ngày tuyên án.

Án tuyên vào lúc 08 giờ ngày 09/7/2018 có mặt anh T, chị T, vắng mặt Luật sư T.


1271
Mời bạn Đăng nhập để có thể tải về