Bản án 03/2019/HSPT ngày 15/01/2019 về tội hủy hoại tài sản

TÒA ÁN NHÂN DÂN TỈNH HẢI DƯƠNG

BẢN ÁN 03/2019/HSPT NGÀY 15/01/2019 VỀ TỘI HỦY HOẠI TÀI SẢN

Ngày 15 tháng 01 năm 2019, tại trụ sở Toà án nhân dân tỉnh Hải Dương xét xử phúc thẩm vụ án hình sự thụ lý số 117/2018/TLPT-HS ngày 12 tháng 12 năm 2018 đối với bị cáo Vương Văn Đ, do có kháng cáo của bị cáo đối với bản án hình sự sơ thẩm số 42/2018/HSST ngày 28/9/2018 của Tòa án nhân dân huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương.

* Bị cáo kháng cáo: Vương Văn Đ, sinh năm 1980, tại thôn MB, xã TT, huyện NS, tỉnh Hải Dương; Nơi cư trú: Thôn MB, xã TT, huyện NS, tỉnh Hải Dương; Nghề nghiệp: Lao động tự do; Trình độ học vấn: 02/12; Dân tộc: Kinh; Giới tính: Nam; Tôn giáo: Không; Quốc tịch: Việt Nam; con ông Vương Văn L (đã chết) và bà Trần Thị D; có vợ Nguyễn Thị M (đã ly hôn); có 02 con, con lớn sinh năm 2004, con nhỏ sinh năm 2007; tiền án, tiền sự: Không; Nhân thân: Ngày 17/7/2018 Công an huyện Nam Sách đã ra quyết định số 169/QĐ-XPVPHC xử phạt vi phạm hành chính về hành vi xâm hại sức khỏe của người khác đối với Vương Văn Đ bằng hình thức phạt tiền 3.750.000đ. Bị cáo tại ngoại; có mặt.

* Bị hại: Bà Trần Thị D, sinh năm 1959;

Trú tại: Thôn MB, xã TT, huyện NS, tỉnh Hải Dương (Vắng mặt).

NỘI DUNG VỤ ÁN

Theo các tài liệu có trong hồ sơ vụ án và diễn biến tại phiên tòa, nội dung vụ án được tóm tắt như sau:

Sáng ngày 14/02/2018 (tức 29 tháng chạp âm lịch), ông Nguyễn Đoàn L - là bố vợ cũ của Vương Văn Đ, đến nhà cho quà tết con đẻ của Đ là cháu Vương Thị Th, Vương Văn Đ. Do đã ly hôn vợ nên Đ không đồng ý cho ông L gặp con của mình. Vì vậy, ông L đến nhà anh Trần Danh B, sinh năm 1973 ở cùng thôn với Đ để gửi quà cho hai cháu. Một lúc sau, bà Trần Thị D (mẹ đẻ của Đ) và Đ cũng đến nhà anh B để ăn cỗ. Do Đ nhìn thấy ông L nhờ anh B đưa quần áo cùng số tiền 200.000đ làm quà tết cho con mình nên Đ bảo anh B không được nhận nhưng ông L vẫn để lại rồi đi về. Đến khoảng 12 giờ cùng ngày, bà D đi về nhà trước còn Đ về sau. Khi về đến nhà, Đ nhìn thấy bà D đang đi đôi dép mới thì cho rằng bà D nhận tiền của ông L để mua nên Đ bực tức bảo bà D phải trả dép nếu không sẽ đốt nhà bà. Bà D nói đây là dép của bà đổi, không xin ai cả thì Đ dùng tay đẩy ngã, lấy dép đánh vào mặt bà D và đẩy ra cổng. Bà D đi ra ngoài, Đ đuổi theo bóp cổ và tiếp tục đuổi đi thì được mọi người can ngăn. Khi về nhà, Đ đưa 100.000đ cho cháu Th đi mua 02 chai xăng (loại chai nhựa màu xanh, thể tích 1,5 lít), bảo cháu Đ đi lấy 01 con dao rựa đưa cho Đ. Đ cầm dao sang chặt khóa cửa nhà bà D, dùng bật lửa đốt vỏ đệm trên giường. Khi cháu Th đi mua 02 chai xăng về, Đ lấy 01 chai ném vào đệm đang cháy, mở nắp 01 chai còn lại vẩy xăng lên giường, tường, ban thờ khiến lửa cháy lớn. Đ sợ hãi ném chai xăng đang cầm (còn lại một ít xăng bên trong) ra phía trước cửa nhà bà D rồi đi về nhà chặt dây điện nối giữa hai nhà để lửa không bị cháy lan sang nhà Đ. Ngay sau đó, anh Trần Danh B sang chữa cháy, giữa anh B và Đ xảy ra cãi nhau, anh B đã bị Đ dùng 01 con dao (dạng dao bài) đâm sượt mạn sườn trái. Đến khoảng 15 giờ cùng ngày, công an xã TT có mặt, lập biên bản và yêu cầu Đ lên Uỷ ban nhân dân xã làm việc.

Tại Kết luận định giá tài sản số 04/KLĐG tài sản ngày 23/5/2018 của Hội đồng định giá tài sản trong tố tụng hình sự UBND huyện Nam Sách kết luận: mái nhà làm bằng tôn lạnh màu xanh (xốp gắn với tôn) nhãn hiệu Việt Nhật SSC 0,004 (loại tôn dày 4mm), trị giá 5.994.000đ (giá trên đã bao gồm công lắp đặt, không bao gồm xà gồ, vì kèo); Tường nhà chát bằng xi măng cát, không sơn ve, chi phí vệ sinh 820.000đ; 03 ổ điện làm bằng nhựa, nhãn hiệu Panasonic trị giá 162.000đ; 01 bảng điện làm bằng nhựa, nhãn hiệu Royal gắn cầu dao điện vỏ nhựa nhãn hiệu Vinakip trị giá 90.000đ; 02 bóng điện Rạng Đông loại 20W trị giá 61.200đ; 02 đui lắp bóng đèn làm bằng nhựa nhãn hiệu Vinakips trị giá 36.000đ; 01 bàn thờ gắn trên tường làm bằng gỗ kích thước 0,5mx0,9m trị giá 207.000đ; 01 giường gỗ lim kích thước 1,6mx2m trị giá 2.925.000đ. Các tài sản còn lại không có nhãn hiệu, hiện vật đã bị cháy hoàn toàn nên Hội đồng định giá không có cơ sở để xác định giá trị tài sản gồm: 01 đệm không rõ nhãn hiệu kích thước 1,6mx2m mua mới năm 2015 với giá 1.800.000đ bị cháy hoàn toàn, 01 chăn nỉ không rõ nhãn hiệu mua mới năm 2015 với giá 500.000đ bị cháy hoàn toàn, 01 màn tuyn không rõ nhãn hiệu mua mới tháng 10/2017 với giá 150.000đ bị cháy hoàn toàn, 01 gối không rõ nhãn hiệu mua mới năm 2015 với giá 30.000đ bị cháy hoàn toàn.

Tại Kết luận giám định số 1518/C54(P4) ngày 27/3/2018 của Viện khoa học hình sự Tổng cục Cảnh sát kết luận: 01 chai nhựa màu xanh loại 1,5 lít bên trong chứa 150ml chất lỏng thu tại hiện trường vụ hủy hoại tài sản là xăng. Xăng là chất lỏng dễ bay hơi, dễ bắt cháy.

Bản án hình sự sơ thẩm số 42/2018/HSST ngày 28/9/2018, Tòa án nhân dân (TAND) huyện Nam Sách áp dụng điểm d khoản 2 Điều 178; điểm h, s khoản 1 và khoản 2 Điều 51; Điều 38 Bộ luật hình sự. Xử phạt bị cáo Vương Văn Đ 30 (Ba mươi) tháng tù về tội hủy hoại tài sản, thời hạn tính từ ngày bắt thi hành án. Ngoài ra, bản án còn quyết định về xử lý vật chứng và biên pháp tư pháp, án phí và quyền kháng cáo.

Sau khi xét xử sơ thẩm, ngày 04/10/2018, bị cáo Vương Văn Đ kháng cáo đề nghị xin giảm nhẹ hình phạt.

Tại phiên tòa phúc thẩm:

Bị cáo Vương Văn Đ giữ nguyên nội dung kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt và bổ sung nội dung kháng cáo xin được hưởng án treo.

Đại diện Viện kiểm sát nhân dân (VKSND) tỉnh tham gia phiên tòa sau khi phân tích các tình tiết trong vụ án, xác định cấp sơ thẩm đã xét xử bị cáo về tội Hủy hoại tài sản theo điểm d khoản 2 Điều 178 BLHS là đúng pháp luật. Xét kháng cáo của bị cáo thì thấy, cấp sơ thẩm đã áp dụng đầy đủ các tình tiết giảm nhẹ và xử 30 tháng tù đối với bị cáo là phù hợp. Tại giai đoạn phúc thẩm, bị cáo không xuất trình tình tiết giảm nhẹ nào mới, nên đề nghị HĐXX áp dụng điểm a khoản 1 Điều 355, Điều 356 Bộ luật tố tụng hình sự giữ nguyên bản án sơ thẩm; Về án phí:

Bị cáo Đ phải chịu án phí hình sự phúc thẩm.

NHẬN ĐỊNH CỦA TÒA ÁN

Trên cơ sở nội dung vụ án, căn cứ vào các tài liệu trong hồ sơ vụ án đã được tranh tụng tại phiên tòa, Hội đồng xét xử nhận định như sau:

[1] Lời khai của bị cáo tại phiên tòa phù hợp với lời khai của bị cáo tại cơ quan điều tra, lời khai của bị hại, người làm chứng và các tài liệu có trong hồ sơ vụ án, có đủ căn cứ xác định: Vào khoảng 13 giờ 30 phút ngày 14/02/2018, tại nhà bà Trần Thị D ở thôn MB, xã TT, huyện NS, tỉnh Hải Dương, Vương Văn Đ có hành vi phá khóa cửa, dùng xăng đốt nhà và các tài sản của bà D, làm thiệt hại cho bà D giá trị tài sản là 10.295.200đ và 01 đệm, 01 chăn nỉ, 01 màn tuyn, 01 gối bị cháy hoàn toàn Hội đồng định giá không xác định được giá trị. Do bị cáo dùng xăng là chất nguy hiểm về cháy nên bị cáo bị cấp sơ thẩm xét xử về tội Hủy hoại tài sản quy định tại điểm d khoản 2 Điều 178 BLHS là có căn cứ, đúng pháp luật.

[2] Xét kháng cáo của bị cáo Vương Văn Đ:

Đi với kháng cáo xin hưởng án treo của bị cáo thấy rằng: Chỉ vì sự nhỏ nhặt, ích kỷ cá nhân mà bị cáo đã phá khóa cửa, dùng lửa và xăng đốt nhà và các tài sản khác của bà D, hậu quả gây thiệt hại về tài sản. Hành vi của bị cáo không những vi phạm pháp luật, mà còn vi phạm về mặt đạo đức xã hội. Bị cáo còn có hành vi gây thương tích đối với anh Trần Danh B là người vào căn ngăn khi bị cáo thực hiện hành vi hủy hoại tài sản của bà D, nên ngày 17/7/2018, bị xử phạt vi phạm hành chính về hành vi xâm hại sức khỏe của người khác. Xét tính chất mức độ hành vi phạm tội, nhân thân bị cáo, thấy rằng bị cáo không đảm bảo điều kiện được hưởng án treo theo Nghị quyết số 02/2018/NQ-HĐTP ngày 15/5/2018 của Hội đồng thẩm phán TAND tối cao, nên không có căn cứ chấp nhận kháng cáo xin hưởng án treo của bị cáo.

Đi với kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt của bị cáo thấy rằng: Cấp sơ thẩm đã áp dụng đầy đủ các tình tiết giảm nhẹ và xử phạt tù có thời hạn đối với bị cáo là phù hợp. Tuy nhiên, xét điều kiện hoàn cảnh gia đình của bị cáo phải nuôi 02 con nhỏ, cũng như quan hệ giữa bị cáo và bị hại là mẹ con, bị hại xin giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo. Hành vi phạm tội của bị cáo chỉ mang tính bột phát, nhất thời. Do vậy, HĐXX chấp nhận kháng cáo của bị cáo, giảm một phần hình phạt cho bị cáo thể hiện sự nhân đạo của pháp luật.

[3] Các quyết định khác của án sơ thẩm không có kháng cáo, kháng nghị, HĐXX không xét và đã có hiệu lực pháp luật kể từ khi hết thời hạn kháng cáo kháng nghị.

[4] Về án phí: Kháng cáo của bị cáo được chấp nhận một phần nên bị cáo không phải chịu án phí phúc thẩm hình sự.

Vì các lẽ trên;

n cứ điểm b khoản 1 Điều 355, Điều 357 Bộ luật tố tụng hình sự;

QUYẾT ĐỊNH

Chấp nhận một phần kháng cáo của bị cáo, sửa bản án hình sự sơ thẩm số 42/2018/HSST, ngày 28/9/2018 của TAND huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương.

Căn cứ điểm d khoản 2 Điều 178, điểm h, s khoản 1 và khoản 2 Điều 51, Điều 38 Bộ luật hình sự; Nghị quyết số 326/2016/UBTVQH14 ngày 30/12/2016 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội về án phí, lệ phí Tòa án.

Xử phạt bị cáo Vương Văn Đ 24 (hai mươi bốn) tháng tù về tội Hủy hoại tài sản, thời hạn tính từ ngày bắt thi hành án.

Các quyết định khác của bản án sơ thẩm không có kháng cáo, kháng nghị, có hiệu lực pháp luật kể từ khi hết thời hạn kháng cáo, kháng nghị.

Án phí: Bị cáo Vương Văn Đ không phải chịu án phí phúc thẩm hình sự.

Bản án phúc thẩm có hiệu lực thi hành kể từ ngày tuyên án phúc thẩm 15/01/2019./. 


66
Mời bạn Đăng nhập để có thể tải về