Bản án 66/2020/DS-ST ngày 07/05/2020 về tranh chấp bồi thường thiệt hại do sức khỏe bị xâm phạm

TÒA ÁN NHÂN DÂN HUYỆN TRẦN VĂN THỜI, TỈNH CÀ MAU

BẢN ÁN 66/2020/DS-ST NGÀY 07/05/2020 VỀ TRANH CHẤP BỒI THƯỜNG THIỆT HẠI DO SỨC KHỎE BỊ XÂM PHẠM

Ngày 07 tháng 5 năm 2020, tại trụ sở Tòa án nhân dân huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau xét xử sơ thẩm công khai vụ án thụ lý số 381/2019/TLST-DS ngày 27 tháng 8 năm 2019 về việc Tranh chấp bồi thường thiệt hại do sức khỏe bị xâm phạm, theo Quyết định đưa vụ án ra xét xử số 04/2020/QĐXXST-DS ngày 03 tháng 01 năm 2020, Quyết định phiên tòa số 43/2020/QĐST-DS ngày 21 tháng 01 năm 2020 giữa các đương sự:

- Nguyên đơn: Huỳnh Thị T – sinh năm 1962. Địa chỉ: Khóm 2, thị t, huyện T, tỉnh Cà Mau; có mặt.

- Bị đơn: Phú Ngọc H, sinh năm 1975. Địa chỉ: Khóm 2, thị t, huyện T, tỉnh Cà Mau; có mặt.

NỘI DUNG VỤ ÁN

Theo đơn khởi kiện ngày 22 tháng 7 năm 2019, lời khai trong quá trình giải quyết vụ án nguyên đơn bà Huỳnh Thị T trình bày: Ngày 15/3/2019, trong quá trình giải quyết tranh chấp đất đai giữa các bên diễn ra tại ấp Vàm Xáng, xã Phong Điền, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau, do có mâu thuẫn với nhau nên phía bà H có dùng nón bảo hiểm đánh vào đầu bà nhiều cái từ phía sau lưng. Sau khi bị đánh, bà xác định do không có thương tích đáng kể nên bà đã không đi điều trị ngay mà chỉ mua thuốc về điều trị, đến ngày 13/7/2019 bà đã có đi điều trị bệnh và phát sinh các chi phí điều trị cụ thể như sau: Điều trị tại bệnh viện Medic Cà Mau là 2.291.049 đồng có phiếu thu và hóa đơn thuốc kèm theo, điều trị tại Phòng khám Sông Đốc huyện Trần Văn Thời hết là 862.900 đồng có phiếu thu và hóa đơn thuốc kèm theo.

Chi phí ăn uống, đi lại: Tiền đi taxi từ Sông Đốc lên bệnh viện Medic Cà Mau là 700.000 đồng (không có hóa đơn, chứng từ). Tiền ăn uống do nằm viện điều trị từ ngày 16/7/2019 đến ngày 19/7/2019 là 500.000 đồng (không có hóa đơn, chứng từ). Vậy, tổng chi phí bà yêu cầu bị đơn phải trả là 4.353.949 đồng. Ngoài các chi phí được bà liệt kê nêu trên, bà xác định không còn các chi phí phát sinh nào khác và không có yêu cầu bồi thường chi phí nào khác.

Tại phiên tòa, bà T vẫn giữ nguyên yêu cầu khởi kiện của mình và không bổ sung hay thay đổi so với yêu cầu khởi kiện ban đầu.

Tại biên bản hòa giải ngày 24/9/2019, lời khai trong quá trình giải quyết vụ án và tại phiên tòa, bà Phú Ngọc H trình bày: Bà không thống nhất với lời trình bày của bà T. Bà xác định vào thời gian, địa điểm nêu trên, các bên có xảy ra mâu thuẫn có cự cải qua lại do xuất phát từ tranh chấp đất đai trước đó và có xô xác nhau, trong lúc đó do tự vệ khi bị bà T và một vài người khác đánh nên bà chỉ dùng nón nảo hiểm bà đội trên đầu để đưa lên tự vệ và không xác định có chạm vào ai hay không nhưng không hề có đánh vào đầu bà T nhiều cái như bà T trình bày. Đối với chi phí điều trị như bà T yêu cầu, đây là chi phí điều trị phát sinh sau 04 tháng kể từ ngày xảy ra vụ việc đánh nhau nên không có liên quan đến thương tích như bà T khai nên không có cơ sở bồi thường. Do đó bà không đồng ý với yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn.

NHẬN ĐỊNH CỦA TÒA ÁN

Sau khi nghiên cứu các tài liệu có trong hồ sơ vụ án được thẩm tra tại phiên tòa, ý kiến trình bày của đương sự, Hội đồng xét xử nhận định:

[1] Về quan hệ tranh chấp và thẩm quyền giải quyết: Bà Huỳnh Thị T khởi kiện yêu cầu bà Phú Ngọc H bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng do sức khỏe bị xâm phạm là tranh chấp dân sự thuộc thẩm quyền giải quyết của Tòa án theo quy định tại khoản 6 Điều 26 của Bộ luật tố tụng dân sự. Trong vụ án, bị đơn bà Phú Ngọc H cư trú tại huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau nên vụ án thuộc thẩm quyền giải quyết của Tòa án nhân dân huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau theo điểm a khoản 1 Điều 35, điểm a khoản 1 Điều 39 của Bộ luật tố tụng dân sự.

Bà T là người khởi kiện, bà H là người bị kiện nên xác định tư cách đương sự bà T là nguyên đơn và bà H là bị đơn theo quy định tại khoản 2 và khoản 3 Điều 68 của Bộ luật Tố tụng dân sự.

[2] Xét yêu cầu bồi thường thiệt hại của nguyên đơn: Bà Huỳnh Thị T yêu cầu bồi thường thiệt hại do bị đơn có hành vi đánh bà gây nên thiệt hại cho sức khỏe của bà, buộc bà phải điều trị bệnh với tổng chi phí điều trị là 4.353.949 đồng, trong đó bao gồm các khoản tiền điều trị tại bệnh viện Medic Cà Mau là 2.291.049 đồng có phiếu thu và hóa đơn thuốc kèm theo; điều trị tại Phòng khám Sông Đốc huyện Trần Văn Thời hết là 862.900 đồng; tiền đi taxi từ Sông Đốc đến bệnh viện Medic Cà Mau là 700.000 đồng (không có hóa đơn, chứng từ); tiền ăn uống do nằm viện điều trị từ ngày 16/7/2019 đến ngày 19/7/2019 là 500.000 đồng (không chứng từ), ngoài các chi phí nêu trên bà không có yêu cầu đối với các khoảng tiền nào khác trong vụ án. Hội đồng xét xử thấy rằng, tuy bà T khởi kiện yêu cầu bồi thường thiệt hại về sức khỏe bị xâm phạm do hành vi của bà H đánh bà gây tổn hại về sức khỏe, tuy nhiên bà lại không chứng minh được việc đánh nhau xuất phát từ lỗi của bị đơn cũng như không chứng minh được việc đánh nhau có gây nên thương tích cho bà hay không. Tại biên bản làm việc tại địa phương và tại phiên tòa hôm nay, bà T xác định vào thời điểm xảy ra hành vi đánh nhau bà không bị thương tật, tình trạng sức khỏe của bà vẫn bình thường, ổn định nên bà không hề đi khám bệnh ngay sau khi xảy ra vụ việc. Bà T chứng minh việc điều trị bệnh của bà bằng các chứng từ có trong hồ sơ vụ án (tại thời điểm xét xử bà xác định không còn chứng từ nào khác), trong khi thời điểm điều trị được ghi trên các chứng từ điều trị không đảm bảo giá trị chứng minh cho việc điều trị thương tích của bà đã xảy ra vào thời gian gần bốn tháng trước đó, rõ ràng phía nguyên đơn hoàn toàn có thể tiến hành điều trị ngay khi sau khi bị đánh vì đó là thời điểm sự tổn hại sức nếu có do bị đánh là rõ nét nhất nhưng nguyên đơn đã không làm như thế. Tại phiên tòa, bà T cho rằng bà đã bị bà H dùng nón bảo hiểm có trọng lượng lớn đánh khoảng từ 5 đến 6 cái vào vùng đỉnh phía sau của đầu với lực đánh mạnh của bà H, điều này hoàn toàn mâu thuẫn với kết quả điều trị mà bà T cung cấp cho tòa án. Bởi lẽ, nếu bị đánh như lời trình bày của nguyên đơn nêu trên thì tất yếu sẽ dẫn đến thương tích nghiêm trọng tại vùng đầu của nguyên đơn vào thời điểm đánh nhau trong khi chính nguyên đơn thừa nhận không có tổn thất sức khỏe tại thời điểm xảy ra vụ việc, điều này cũng được thể hiện trong lời khai của bà Trần Thị Út N (tài liệu Biên bản xác minh của địa phương do bị đơn cung cấp tại phiên tòa) ghi nhận thời điểm đánh nhau bà Út N xác định “tôi không nhìn thấy ai bị thương tích gì cả”. Đối chiếu trình bày miêu tả của nguyên đơn về việc bà bị đánh với kết luận của Bệnh viện Medic Cà Mau (do nguyên đơn nộp trực tiếp tại phiên tòa) nơi nguyên đơn điều trị thấy rằng, kết luận của bệnh viện thể hiện bà T chỉ bị “viêm nhẹ xoang sàng và tai xương chũm hai bên” mà không hề bị tổn thương vùng đầu. Điều này chứng tỏ việc đánh nhau như nguyên đơn trình bày không có căn cứ để xác định nguyên đơn có tổn thất về sức khỏe cũng như không chứng minh được bị đơn có gây tổn hại đến sức khỏe của nguyên đơn. Mặt khác, bà T xác định việc đánh nhau có những người khác chứng kiến nhưng bà không thể cung cấp được thông tin cụ thể đối với những người này theo yêu cầu của tòa án cũng như xác định họ đi làm xa không có mặt tại địa phương nên việc chứng minh đối với yêu cầu của bà là thiếu căn cứ.

Đối với chi phí điều trị và tiền ăn uống, đi lại trong thời gian điều trị của bà T thấy rằng: Bà xác định có phát sinh các chi phí điều trị tại phòng khám đa khoa Sông Đốc, bệnh viện Medic Cà Mau và có cung cấp toa thuốc, giấy ra viện nhưng tất cả các chứng từ điều thể hiện việc điều trị của bà T là từ ngày 14 đến ngày 19 tháng 07 năm 2019 trong khi vụ việc đánh nhau diễn ra ngày 15/3/2019 trước đó, điều này thể hiện từ thời điểm xảy ra vụ việc đánh nhau đến đến thời điểm điều trị bệnh mất khoảng thời gian gần bốn tháng, đồng nghĩa với việc bà xác thời điểm có tổn thất sức khỏe và thời điểm kết luận tình trạng sức khỏe là một khoảng thời gian dài nên không đảm bảo tính logics khi đánh giá mối quan giữa chi phí điều trị và tổn thất về sức khỏe, không đủ cơ sở kết luận chi phí điều trị là đối với thiệt hại sức khỏe do bị đánh gây nên hay do điều trị một loại bệnh nào khác trong cơ thể nguyên đơn. Với chi phí ăn uống, đi lại bà cũng không có cung cấp được chứng từ thể hiện việc thuê xe đi từ Sông Đốc đến Cà Mau như bà trình bày nên không có cơ sở xem xét.

Từ những phân tích nêu trên có cơ sở kết luận: Nguyên đơn trong vụ án là bà Huỳnh Thị T khởi kiện yêu cầu bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng về sức khỏe bị xâm phạm nhưng lại không chứng minh được sự tổn hại về sức khỏe, cũng như chi phí điều trị. Như vậy, việc nguyên đơn khởi kiện yêu cầu bị đơn bồi thường thiệt hại nhưng lại không chứng minh được yếu tố lỗi của bị đơn trong việc gây thiệt hại cũng như không chứng minh được thiệt hại thực tế xảy ra, mối quan hệ nguyên nhân, hậu quả của yếu tố lỗi dẫn đến thiệt hại và thiệt hại thực tế. Từ đó, áp dụng khoản 1 Điều 584 của Bộ luật dân sự năm 2015, Hội đồng xét xử xét thấy không có căn cứ chấp nhận yêu cầu bồi thường thiệt hại của nguyên đơn.

[3] Về án phí: Đây là tranh chấp về bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng do sức khỏe bị xâm phạm nên thuộc trường hợp được miễn án phí theo quy định tại Nghị quyết số: 326/2016/UBTVQH14 ngày 30 tháng 12 năm 2016 của của Ủy ban thường vụ Quốc hội quy định về mức thu, miễn, giảm, thu, nộp quản lý và sử dụng án phí và lệ phí Tòa án, nên bà Huỳnh Thị T được miễn án phí.

Vì các lẽ trên;

QUYẾT ĐỊNH

Căn cứ: Khoản 6 Điều 26, điểm a khoản 1 Điều 35, điểm a khoản 1 Điều 39, Điều 146, Điều 147, Điều 196, Điều 203, Điều 208, khoản 1 Điều 220, khoản 1 Điều 227, Điều 228, Điều 235, khoản 1 Điều 273 của Bộ luật tố tụng dân sự; Điều 149, Điều 584, Điều 585, Điều 588, Điều 590, Điều 688 của Bộ luật dân sự; Nghị quyết số 326/2016/UBTVQH14 ngày 30/12/2016 của Ủy ban thường vụ Quốc Hội, Tuyên xử:

Không chấp nhận yêu cầu khởi kiện của bà Huỳnh Thị T về việc yêu cầu bà Phú Ngọc H bồi thường số tiền 4.353.949 đồng.

Về án phí: Án phí dân sự sơ thẩm, bà Huỳnh Thị T không phải nộp.

Án xử công khai, các đương sự có quyền kháng cáo bản án trong thời hạn 15 ngày kể từ ngày tuyên án.

Trường hợp quyết định được thi hành theo qui định tại Điều 2 Luật thi hành án dân sự thì người được thi hành án dân sự, người phải thi hành án dân sự có quyền thoả thuận thi hành án, quyền yêu cầu thi hành án, tự nguyện thi hành án hoặc bị cưỡng chế thi hành án theo qui định tại các Điều 6, 7, 7a, 7b và 9 Luật thi hành án dân sự; thời hiệu thi hành án được thực hiện theo qui định tại Điều 30 Luật thi hành án dân sự.


30
Bản án/Quyết định đang xem

Bản án 66/2020/DS-ST ngày 07/05/2020 về tranh chấp bồi thường thiệt hại do sức khỏe bị xâm phạm

Số hiệu:66/2020/DS-ST
Cấp xét xử:Sơ thẩm
Cơ quan ban hành: Tòa án nhân dân Huyện Trần Văn Thời - Cà Mau
Lĩnh vực:Dân sự
Ngày ban hành:07/05/2020
Là nguồn của án lệ
    Bản án/Quyết định sơ thẩm
      Mời bạn Đăng nhập để có thể tải về