DanLuat
Chào mừng bạn đến với Dân Luật . Để viết bài Tư vấn, Hỏi Luật Sư, kết nối với Luật sư và chuyên gia, … Bạn vui lòng ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN.
×

Thêm câu phản hồi

Nàng công chúa Băng Tâm và câu chuyện xâu giọt nước

Avatar

 
Ngày xửa ngày xưa ở Vương quốc nọ có 1 nàng công chúa tên là Băng Tâm.Quốc vương và hoàng hậu mãi đên khi về già mới sinh hạ được nàng công chúa nên Băng Tâm được vua cha và hoàng hậu hết mực cưng chiều

Và câu chuyện nang công chúa đòi xâu nhưng giọt nước mưa thành chuỗi ngọc để đeo được bắt đầu vào 1 buổi sáng khi con mưa vừa dứt, vầng thái dương ẩn hiện sau áng mây thưa, chiếu ánh sáng huy hoàng trong khoảng không gian trong tạnh. Từng cơn gió mát lạnh từ phương nam thổi về làm rơi những hạt nước trong suốt như pha lê còn đọng ở đầu cỏ lá cây. Cảnh vật nơi vườn Ngự sau một trận mưa mai vừa tàn, càng đượm vẻ thanh tân tươi

Công chúa 1 m tha thẩn ra vườn Thượng uyển dạo chơi.Nàng thẫn thờ nhìn ngắm cỏ hoa trong vườn,đang thơ thẩn ngồi trông xa gần, bỗng đôi mắt nàng chăm chú vào một cảnh tượng. Từ trên mái ngói tráng men xanh, nước mưa còn đọng lại rơi xuống từng giọt đều đều, nối thành những bóng nước tròn, trôi lăn theo rãnh đá hoa trắng. Dưới ánh triều dương, những bóng nước ấy lấp lánh, nổi nhiều màu sắc kỳ ảo, xinh đẹp lạ thường như những hạt ngọc tuyệt trần vô giá! Nét mặt Công chúa sáng lên, nàng mỉm cười và thầm nghĩ: “Chà! Những hạt ngọc kia sao mà đẹp thế! Ta đã có nhiều châu báu, nhưng chưa thấy ngọc nào quý lạ bằng loại này và Công chúa thầm ước

- Giá ta có một tràng chuỗi ngọc như thế để quàng nơi cổ thì thích biết

Nghĩ xong như thâu thần, Công chúa lại thừ người ra nhìn ngắm say sưa quên hẳn bao nhiêu vẻ tươi thắm quanh mình, mặc cho ngọn gío nam cợt đùa cùng cảnh vật.ơi lòng rãnh đá hoa, hình dáng những viên ngọc vô giá không còn nữa. Đâu đây, vài tiếng chim ríu rít điểm thưa thớt, đứt khoảng trong mấy tàng cây rậm. Vầng thái dương lên đã hơi cao, ánh vàng xiên xiên rọi nửa thềm vàng, mà công chúa vẫn còn ngồi ngơ ngẩn, tâm hồn như phiêu dạt tận nơi nào! Một tên cung nữ từ phía trong đi ra, se sẽ đến gần, cung kính thưa: có lệnh mẫu hoàng gọi.

Như chợt bừng tỉnh, Công chúa không đáp, nặng nề bước thẳng vào phòng rồi lên giường nằm. Cung nữ ngạc nhiên chạy vào phía trong. Một lát Hoàng hậu đến phòng con, thấy trên mặt ngây thơ có vẻ bơ phờ ủ dột, tưởng rằng đứa con yêu cảm nhiễm phong hàn, nên dịu dàng han hỏi. Vốn là con một, hằng được nuông chiều, Công chúa như có dịp nhõng nhẽo cùng mẹ. Vì vậy tuy biết Hoàng hậu đến thăm, nhưng nàng vẫn nằm xoay mặt vào trong im lặng. Hoàng hậu lại càng hốt hoảng, kịp báo tin cho đức Vua. Nghe tin con bất thường, đức Vua vội vàng đến thăm, Công chúa cũng vẫn im lặng không đáp. Sau khi Vua và Hoàng hậu dỗ dành khuyên lơn mãi, nàng Công chúa ngây thơ ấy mới thuật chuyện những viên ngọc quý và nói chỗ ước vọng cuả mình. Nghe xong, đức Vua cười vui vẻ và bảo: “Ồ! Con ta khéo vớ vẩn thì thôi! Những hạt ngọc mà con nói đó, chỉ là những bóng nước, làm sao kết được tràng chuỗi? Nhưng thôi, con hãy yên lòng, các thứ ngọc quý giá ấy ở trong kho tàng không thiếu gì, cha sẽ cho con tuỳ ý lựa chọn. Nói đoạn, Vua sai quan giữ kho lựa những thứ ngọc thật đẹp đem đến cho Công chúa. Nhưng sau khi xem xong từ thứ ngọc này đến thứ ngọc khác, Công chúa vẫn không vừa ý, nhất định đòi cho được thứ hạt ngọc mà mình đã trông thấy.

Ước vọng không thành, lòng mơ tưởng những viên ngọc tuyệt đẹp làm cho Công chúa âu sầu rã rượi, không còn biết đến bao nhiêu thức ngon, vật lạ. Bệnh cuả Công chúa mỗi ngày mỗi nặng. Đức Vua và Hoàng hậu vô cùng lo lắng, vì vậy thấy sự tưởng nhớ có thể làm gầy mòn và cướp mất đứa con yêu của mình. Một buổi chầu, đức Vua phán hỏi các quan làm thế nào cho Công chúa hết bệnh? Tất cả triều thần đều nhìn nhau lặng thinh. Ngài lại hạ chiếu cho đòi những người thợ chuốt ngọc tài giỏi vào triều và hỏi có thứ ngọc nào như những bóng nước lấp lánh ngũ sắc để làm tràng chuỗi cho Công chúa? Tất cả thợ ngọc đều tâu không thể nào tìm được thứ ngọc như thế. Sau cùng, đức Vua cho truyền rao khắp trong nước. Nếu người nào làm cho Công chúa hết bệnh, sẽ được Quốc vương ban cho nửa vương quốc.

Trong khi giờ khắc lặng lẽ trôi qua mà cứu tinh vẫn vắng bóng, vì lòng thương con người cha hiền ngồi đứng không yên, muôn phần áo não. Một buổi sáng tinh sương, có người thợ chuốt ngọc tuổi già, râu tóc bạc phơ xin ra mắt. Sau khi bái yết xong, người thợ già quỳ xuống tâu: “Muôn tâu Hoàng thượng! Bệnh cuả Công chúa là một tâm bệnh, không thể dùng thuốc thang điều trị. Muốn cho bệnh lành, tất phải làm thoả nguyện vọng cuả người ốm. Nhưng có điều khó: bóng nước không thể kết làm tràng chuỗi được, tuy nhiên thần đã có phương chước làm cho Công chúa hết bệnh.”

Như trút được gánh nặng, đức Vua vô cùng mừng rỡ liền đến phòng con âu yếm bảo: “Hôm nay có người thợ già hứa sẽ làm được xâu chuỗi ngọc ấy cho con. Thôi, con đừng buồn rầu nữa.” Lời nói ấy quả có một hiệu lực phi thường: trên gương mặt xanh xao tiều tụy của người bệnh nở nụ cười và cơn trầm kha bỗng dưng như tiêu tan đi đâu mất. Một dịp may, sáng hôm sau trời vần vũ đổ mưa xuống. Khi trận mưa vừa tạnh, những bóng nước cũng trôi nơi lòng rãnh đá hoa như hôm nào. Người thợ già tâu Vua xin mời Công chúa ra trước thềm điện vàng và thưa: “Tôi tuổi già, đôi mắt đã mờ không phân biệt được vẻ tốt xấu. Xin Công chúa tuỳ ý lựa hạt ngọc nào đẹp nhất, tôi sẽ xỏ cho”.

Nhưng bóng nước vẫn là chất mong manh, vừa chạm đến là tan ngay, Công chúa hết vớ bóng này đến bóng khác, từ sáng đến trưa kết cuộc đã mệt nhọc mà chẳng hứng được giọt nào.Nhưng vốn bản tính ương bướng nên nang vẫn chưa chịu bỏ cuộc, đến xế chiều và cơn mưa sắp tạnh nhưng giọt nước vẫn cứ chạm đến tay nàng rồi lại tan và chảy qua kẽ tay.

Người thợ già hỏi: “Thế nào? Những hạt ngọc ấy ở đâu?”. Công chúa ngẩng lên nhìn người thợ e thẹn cúi đầu rồi lặng lẽ bỏ đi

Kết thúc cũng có người kể: Nàng công chúa hưng từ sáng đến trưa mà ko được giọt nào nàng quay lại nhìn Vua cha, đáp: “Xin phụ vương ban cho con tràng chuỗi bằng tử kim, vì thứ ấy rất chắc, rơi xuống gạch đá không vỡ”. Còn những thứ này chỉ có bên ngoài, nhưng lại giả dối mong manh, con không thể lấy được và không còn thấy ưa thích nữa”. Đức Vua dịu dàng bảo: “Thì nó chỉ là những bóng nước thôi con ạ”. Như tỉnh ngộ ra, Công chúa lộ vẻ e thẹn cúi đầu giữa nụ cười kín đáo cả đoàn cung nữ…

Điển tích trên có thể là thật, cũng có thể là giả tưởng và người ta dựa vào đó để so sánh: Khi con người ta còn trẻ thì như nang công chúa buổi sớm, trung niên thì như nang côngg chúa buổi trưa và khi về già thì con người ta ko còn muốn nắm bắt cái gì nữa. (ST)

Sưu tầm tại danketoan.com
http://www.danketoan.com/forum/cua-so-van-hoc/nang-cong-chua-bang-tam-va-cau-chuyen-xau-giot-nuoc.121578.html

  •  7675
  •  Cảm ơn
  •  Phản hồi

Chủ đề đang được đánh giá

0 Lượt cảm ơn
câu phản hồi
Click vào bảng để xem hiển thị đầy đủ thông tin

Bạn vui lòng đăng nhập hoặc Đăng ký tại đây để tham gia thảo luận

Loading…