Bản án 40A/2018/DS-ST ngày 10/10/2018 về yêu cầu thực hiện nghĩa vụ

TÒA ÁN NHÂN DÂN THÀNH PHỐ BẮC GIANG, TỈNH BẮC GIANG

BẢN ÁN 40A/2018/DS-ST NGÀY 10/10/2018 VỀ YÊU CẦU THỰC HIỆN NGHĨA VỤ

Trong ngày 10/10/2018, tại trụ sở Toà án nhân dân thành phố Bắc Giang xét xử sơ thẩm công khai vụ án thụ lý số: 166/2018/TLST-DS ngày 04/7/2018 về việc tranh chấp “Yêu cầu thực hiện nghĩa vụ”, theo Quyết định đưa vụ án ra xét xử số 50/2018/QĐXX-ST ngày 17/9/2018 giữa các đương sự:

Nguyên đơn:  Ông Vũ Thành Bắc, sinh năm 1963. Địa chỉ: thôn Cầu Phên, xã Dương Đức, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang. (có mặt)

Bị đơn: Ông Đào Mạnh Hà, sinh năm 1977. Địa chỉ: số nhà 44B, đường Đào Sư Tích, phường Ngô Quyền, thành phố Bắc Giang. (vắng mặt, có đơn xin xử vắng mặt)

Người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan: Bà Chu Thị Hoan, sinh năm 1970. Địa chỉ: thôn Cầu Phên, xã Dương Đức, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang. (vắng mặt)

Bà Chu Thị Hoan ủy quyền cho ông Vũ Thành Bắc tham gia tố tụng (Giấy ủy quyền ngày 02/8/2018). (ông Bắc có mặt)

NỘI DUNG VỤ ÁN

Tại đơn khởi kiện và đơn khởi kiện bổ sung đề ngày 02/7/2018 và trong quá trình xét xử, nguyên đơn ông Vũ Thành Bắc trình bày:

Ông là chủ sở hữu chiếc xe ô tô BKS 98C-002.17 và làm nghề kinh doanh vận tải. Vào thời điểm tháng 3/2017 ông có thuê Đào Mạnh Hà làm phụ xe. Khi thuê Hà làm phụ xe, ông và Hà không làm hợp đồng bằng văn bản mà chỉ thỏa thuận bằng miệng với mức lương là 15.000.000 đồng/tháng. Sau này do vợ chồng Hà giải quyết ly hôn tại Tòa án nhân dân thành phố Bắc Giang nên ông có xác nhận thu nhập cho Hà để Hà nộp cho Tòa án chứng minh điều kiện nuôi con. Ông Bắc biết rõ Hà có giấy phép lái xe đã hết hạn chưa được cấp lại nhưng vẫn giao xe ô tô cho Hà điều khiển. Khoảng 16 giờ 50 phút ngày 02/5/2017, tại km 103 + 150 Quốc lộ 1A, thuộc địa phận thôn 10 (thôn Vàng), xã Hương Lạc, huyện Lạng Giang, Đào Mạnh Hà do buồn ngủ, không làm chủ được tay lái và tốc độ đã điều khiển xe ô tô BKS 98C-002.17 đi sang trái theo chiều đi của mình, lấn sang làn đường của xe đi ngược chiều, vi phạm Luật giao thông đường bộ gây tai nạn.

Hậu quả xe do Đào Mạnh Hà điều khiển lao vào xe mô tô BKS 12B1-086.35 do anh Nông Văn Hùng điều khiển, ngồi sau xe là chị Nông Thị Vân, hậu quả làm xe mô tô bị hư hỏng và làm cho anh Nông Văn Hùng, chị Nông Thị Vân ngồi trên xe tử vong; sau đó lao vào xe ô tô BKS 98A-005.77 do anh Phạm Xuân Phụng điều khiển gây hư hỏng xe ô tô BKS 98A-005.77 và làm hư hỏng rào chắn an toàn đường bộ. Tổng thiệt hại về tài sản trị giá 65.430.000 đồng.

Tại bản án số 02/2018/HSST ngày 23/01/2018, Tòa án nhân dân huyện Lạng Giang xét xử sơ thẩm tuyên phạt Đào Mạnh Hà 04 năm 06 tháng tù về tội Vi phạm qui định về giao thông đường bộ, tuyên phạt Vũ Thành Bắc 02 năm tù về tội Giao cho người không đủ điều kiện điều khiển các phương tiện giao thông đường bộ. Do Bắc có kháng cáo nên Tại bản án số 48/2018/HS-PT ngày 04/5/2018, Tòa án nhân dân tỉnh Bắc Giang xét xử phúc thẩm xử phạt Vũ Thành Bắc 02 năm tù nhưng cho hưởng án treo, thời gian thử thách là 48 tháng kể từ ngày tuyên án phúc thẩm về tội Giao cho người không đủ điều kiện điều khiển các phương tiện giao thông đường bộ. Về trách nhiệm dân sự: Buộc ông Vũ Thành Bắc và bà Chu Thị Hoan (vợ ông Bắc) phải bồi thường cho gia đình bị hại đại diện là bà Vi Thị Vê và Phùng Thị Nguyệt tổng số tiền 360.000.000 đồng; bồi thường cho người bị hại anh Phạm Xuân Phụng số tiền 52.480.000 đồng; bồi thường cho Công ty cổ phần quản lý và xây dựng công trình giao thông đường bộ 236 số tiền 5.500.000 đồng; tiền cấp dưỡng cho cháu Nông Văn Tuấn (con anh Nông Văn Hùng) 1.500.000 đồng/tháng kể từ tháng 5/2017 đến khi cháu Tuấn đủ 18 tuổi.

Ông Bắc và bà Hoan đã bồi thường cho gia đình bị hại số tiền 360.000.000 đồng; bồi thường cho anh Phạm Xuân Phụng số tiền là 52.480.000 đồng và tiền cấp dưỡng cho cháu Tuấn là 13 tháng (từ tháng 5/2017 đến tháng 6/2018) với số tiền là 19.500.000 đồng. Tổng cộng: 431.980.000 đồng. Nay ông Bắc xác định lỗi gây lên thiệt hại về tính mạng, vật chất trong vụ tai nạn giao thông này không phải do một mình ông gây lên, lỗi chính là do Đào Mạnh Hà trực tiếp gây lên.

Sau khi tai nạn xảy ra, ông Bắc đã trực tiếp khắc phục hậu quả, bồi thường cho gia đình bị hại. Nên nay ông Bắc làm đơn khởi kiện yêu cầu Đào Mạnh Hà trả cho ông Bắc ½ số tiền mà ông đã bồi thường cho gia đình bị hại và cho nguyên đơn dân sự. Cụ thể: 431.980.000.000 đồng : 2 = 215.990.000 đồng. Ông Bắc rút yêu cầu Đào Mạnh Hà có trách nhiệm cùng với ông Bắc cấp dưỡng cho cháu Nông Văn Tuấn là con của bị hại số tiền 1.500.000 đồng kể từ tháng 6/2018 đến khi cháu Tuấn đủ 18 tuổi, sau này nếu có tranh chấp xảy ra ông sẽ khởi kiện bằng một vụ án khác. Tòa án đã ra quyết định đình chỉ yêu cầu này của ông Bắc.

Bị đơn ông Đào Mạnh Hà vắng mặt tại phiên tòa nhưng có đơn xin xử vắng mặt, nên hội đồng xét xử quyết định xét xử vắng mặt ông Hà. Theo bản tự khai ngày 19/7/2018 và biên hản hòa giải ngày 10/8/2018, ông Hà trình bày:

Ông Hà thống nhất với lời khai của ông Bắc về việc ông làm phụ xe cho ông Bắc, về việc ông Bắc giao xe cho ông là người không có bằng lái, thống nhất về thời gian, diễn biến quá trình ông gây ra tai nạn, nguyên nhân gây ra tai nạn, hậu quả và thiệt hại xảy ra do tai nạn.

Vào thời điểm tháng 3/2018, do không có việc làm, qua người giới thiệu nên Hà có đến gặp ông Bắc để xin làm phụ xe. Do bằng lái đã hết hạn nên Hà có nói với ông Bắc là cho Hà đi phụ xe đến khi nào có bằng thì lái chính. Nhưng ông Bắc bảo Hà cứ lái nếu có chuyện gì xảy ra thì anh Bắc lo hết, Hà không phải bồi thường gì nếu xảy ra tai nạn. Sau đó giữa Hà và Bắc có làm hợp đồng, trong hợp đồng ông Bắc ký có xác nhận của UBND xã Dương Đức, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang, có ghi rõ cam kết trả cho Hà mức lương là 15.000.000 đồng/tháng và Hà không phải chịu bồi thường nếu có xảy ra tai nạn.

Ông Hà không đồng ý với toàn bộ yêu cầu của ông Vũ Thành Bắc với lý do: Trước khi giao xe ông Bắc có nói nếu tai nạn xảy ra thì ông Bắc sẽ lo hết, Hà không phải chịu trách nhiệm; Hợp đồng phụ xe có ghi nếu xảy ra tai nạn thì Hà không phải bồi thường, khi tai nạn xảy ra Hà và Bắc đến Công an huyện Lạng Giang để trình bày sự việc thì Hà mới biết là Bằng lái xe của anh Bắc cũng đã hết hạn và đăng kiển xe ô tô cũng đã hết hạn được 1 năm, Hà có thắc mắc là sao Bắc không nói cho Hà biết thì ông Bắc có nói là ông sẽ chịu trách nhiệm hết. Tòa án nhân dân huyện Lạng Giang cũng không bắt Hà phải bồi thường mà chỉ bắt vợ chồng ông Bắc bà Hoan là chủ xe phải bồi thường.

Người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan là bà Chu Thị Hoan vắng mặt tại phiên tòa nhưng có giấy ủy quyền cho ông Bắc tham gia tố tụng. Tại bản tự khai ngày 01/8/2018, Bà Hoan trình bày:

Bà và ông Bắc chồng bà đã bồi thường cho đại diện gia đình bị hại là bà Vi Thị Vê và chị Phùng Thị Nguyệt tổng số tiền là: 360.000.000 đồng. Bồi thường cho anh Phạm Xuân Phụng số tiền 52.480.000 đồng. Cấp dưỡng cho cháu Nông Văn Tuấn con của bị hại số tiền là 19.500.000 đồng. Tổng cộng: 431.980.000 đồng. Nay chồng bà là ông Bắc yêu cầu Đào Mạnh Hà trả cho ông Bắc ½ số tiền mà ông Bắc và bà đã bồi thường. Cụ thể: 431.980.000.000 đồng : 2 = 215.990.000 đồng. Bà Hoan nhất trí với yêu cầu của ông Bắc, đề nghị Tòa án giải quyết theo yêu cầu của ông Bắc.

Đại diện viện kiểm sát nhân dân thành phố Bắc Giang tham gia phiên tòa phát biểu quan điểm:

Về việc tuân theo pháp luật tố tụng: Thẩm phán, Hội đồng xét xử, Thư ký phiên toà đã chấp hành đúng quy định tại Bộ luật Tố tụng dân sự. Đối với việc chấp hành pháp luật của người tham gia tố tụng các đương sự: Nguyên đơn chấp hành đúng quy định; Bị đơn vắng mặt tại phiên Tòa nhưng đã có đơn xin xử vắng mặt.

Về nội dung: Nguyên đơn ông Vũ Thành Bắc khởi kiện yêu cầu Đào Mạnh Hà trả cho ông Bắc ½ số tiền mà ông đã bồi thường thiệt hại. Cụ thể: 431.980.000.000 : 2 = 215.990.000 đồng là có căn cứ cần được chấp nhận.

NHẬN ĐỊNH CỦA TÒA ÁN

Căn cứ vào tài liệu, chứng cứ đã được xem xét tại phiên tòa, kết quả tranh tụng tại phiên toà, ý kiến Kiểm sát viên, Hội đồng xét xử nhận định:

[1] Về việc vắng mặt bị đơn: Bị đơn là ông Đào Mạnh Hà được Tòa án tống đạt giấy báo phiên tòa, quyết định đưa vụ án ra xét xử hợp lệ nhưng có đơn xin xử vắng mặt. Do vậy, Hội đồng xét xử tiến hành xét xử vắng mặt ông Hà theo quy định tại Khoản 1 Điều 228 Bộ luật Tố tụng dân sự.

[2] Về thẩm quyền giải quyết vụ án: Nguyên đơn khởi kiện tranh chấp yêu cầu thực hiện nghĩa vụ với bị đơn có hộ khẩu thường trú tại thành phố Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang. Do vậy, theo quy định tại Điều 35 Bộ luật Tố tụng dân sự thì vụ án thuộc thẩm quyền giải quyết của Tòa án nhân dân thành phố Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang.

[3] Về quan hệ tranh chấp và thời hiệu khởi kiện: Khi thụ lý, Tòa án xác định quan hệ tranh chấp là kiện đòi tài sản theo quy định tại khoản 2 Điều 26 Bộ luật tố tụng dân sự. Trong quá trình giải quyết vụ án và tại phiên tòa hôm nay Hội đồng xét xử xác định đây là quan hệ tranh chấp về yêu cầu thực hiện nghĩa vụ theo như quy định tại khoản 14 Điều 26 Bộ luật tố tụng dân sự. Do quan hệ tranh chấp là Yêu cầu thực hiện nghĩa vụ nên còn thời hiệu khởi kiện.

[4] Về yêu cầu khởi kiện của ông Vũ Thành Bắc: Thiệt hại xảy ra làm chết 02 người, làm hư hỏng một số tài sản. Thiệt hại này không phải do mình ông Bắc gây ra mà do cả Hà gây ra. Bản án hình sự sơ thẩm cũng đã nhận định: Do Hà buồn ngủ nên đã lái xe gây tai nạn, xác định Hà có lỗi trực tiếp gây nên thiệt hại. Nên ông Bắc có quyền khởi kiện yêu cầu ông Hà có nghĩa vụ liên đới cùng với ông Bắc trong việc bồi thường, khắc phục hậu quả xảy ra.

[5] Căn cứ vào Bản án hình sự phúc thẩm tỉnh Bắc Giang và căn cứ vào giấy xác nhận kết quả thi hành án của Chi cục thi hành án huyện Lạng Giang thì ông Bắc đã bồi thường khắc phục hậu quả cho người bị hại và cấp dưỡng cho cháu Tuấn đến tháng 6/2018. Tổng cộng: 431.980.000 đồng.

[6] Về yêu cầu ông Hà phải có nghĩa vụ trả cho ông Bắc ½ số tiền mà ông Bắc và bà Hoan đã bồi thường. Cụ thể: 431.980.000.000 : 2 = 215.990.000 đồng.

Ông Hà không đồng ý trả cho ông Bắc ½ số tiền mà ông Bắc và bà Hoan đã bồi thường. Lý do mà ông Hà đưa ra là: ông Bắc có nói nếu tai nạn xảy ra thì ông Bắc sẽ lo hết; Hợp đồng phụ xe lưu ở hồ sơ hình sự có ghi nếu xảy ra tai nạn thì Hà không phải bồi thường, đăng kiểm xe ô tô cũng đã hết hạn được 1 năm. Tòa án nhân dân huyện Lạng Giang cũng không bắt Hà phải bồi thường mà chỉ bắt vợ chồng Bắc là chủ xe phải bồi thường.

Tại phiên tòa hôm nay ông Bắc có thừa nhận là ông có thuê Hà làm phụ xe. Ban đầu là giao kết bằng miệng, sau đó ông Bắc có làm giấy xác nhận hợp đồng trong đó chỉ ghi mức lương và không có cam kết gì khác, chỉ có chữ ký của ông mà không có chữ ký của Hà để Hà nộp cho Tòa án nhân dân thành phố Bắc Giang giải quyết ly hôn. Ông Bắc không thừa nhận có cam kết với Hà là nếu Hà gây tai nạn thì ông Bắc sẽ đứng ra nhận chịu trách nhiệm hết. Ông Bắc cho rằng tai nạn xảy ra ông là chủ xe nên có trách nhiệm đứng ra bồi thường cho gia đình bị hại rồi sau đó thỏa thuận với Hà sau. Do không thỏa thuận được với Hà nên ông làm đơn khởi kiện yêu cầu Tòa án giải quyết.

Xét giấy xác nhận hợp đồng ghi ngày 01/02/2017: Ông Bắc đã xác nhận ông có thuê Đào Mạnh Hà lái xe với mức lương 15.000.000 đồng/tháng, nhưng không có nội dung cam kết Hà không phải chịu bồi thường nếu có xảy ra tai nạn như lời khai của Hà. Giấy xác nhận hợp đồng này bản chính lưu trong hồ sơ giải quyết tranh chấp hôn nhân gia đình giữa Hà và vợ Hà thụ lý số 61/TLST-HNGĐ ngày 02/3/2017 của Tòa án nhân dân thành phố Bắc Giang. Sau khi xảy ra tai nạn, trong quá trình điều tra Công an huyện Lạng Giang đã sao lục tài liệu này để đưa vào hồ sơ vụ án hình sự. Ngoài tài liệu này ra thì ông Hà cũng không có tài liệu, chứng cứ nào để chứng minh. Do vậy, việc Đào Mạnh Hà cho rằng ông Bắc đã cam kết Hà không phải chịu bồi thường nếu có xảy ra tai nạn là không có căn cứ. Do hai bên không có thỏa thuận về trách nhiệm giữa chủ xe (người giao xe) và người lái khi xảy ra thiệt hại thì tranh chấp sẽ được giải quyết theo các quy định của pháp luật.

[7] Về việc Hà cho rằng Tòa án nhân dân huyện Lạng Giang không buộc Hà phải bồi thường mà chỉ buộc vợ chồng ông Bắc bà Hoan là chủ xe phải bồi thường. Hội đồng xét xử thấy: Việc ông Bắc giao xe cho Hà người không đủ điều kiện điều khiển phương tiện giao thông đường bộ nên ông Bắc đã phải chịu trách nhiệm hình sự. Bản thân Hà có lỗi gây ra tai nạn, Bản án hình sự sơ thẩm và phúc thẩm cũng đã nhận định lỗi hoàn toàn do Hà gây nên do Hà buổn ngủ (không phải lỗi do kỹ thuật của xe cũng như không phải lỗi của người bị hại). Về trách nhiệm dân sự bồi thường thiệt hại do nguồn nguy hiểm cao độ gây ra, Điều 601 Bộ luật dân sự năm 2015 quy định chủ sở hữu nguồn nguy hiểm cao độ phải bồi thường thiệt hại do nguồn nguy hiểm cao độ gây ra. Do vậy Tòa án nhân dân huyện Lạng Giang xét xử sơ thẩm và Tòa án nhân dân tỉnh Bắc Giang xét xử phúc thẩm buộc chủ sở hữu là ông Bắc và bà Hoan phải đứng ra chịu trách nhiệm bồi thường là hoàn toàn phù hợp với nguyên tắc bồi thường thiệt hại được quy định tại Điều 585 bộ luật dân sự năm 2015: Thiệt hại thực tế phải được bồi thường toàn bộ và kịp thời; phù hợp với quy định thực hiện nghĩa vụ liên đới được quy định tại Điều 585 bộ luật dân sự năm 2015: Trường hợp một người đã thực hiện toàn bộ nghĩa vụ thì có quyền yêu cầu những người có nghĩa vụ liên đới khác phải thực hiện phần nghĩa vụ liên đới của họ đối với mình.

Về mối quan hệ nhân quả, lỗi và nguyên nhân gây lên tai nạn và thiệt hại xảy ra Hội đồng xét xử xác định không phải là do mình ông Bắc gây ra mà do lỗi trực tiếp và lỗi chính là do Hà gây ra do Hà ngủ gật khi lái xe. Mặc dù Hà là người có lỗi trực tiếp gây ra thiệt hại nhưng Hà không phải chịu trách nhiệm bồi thường với gia đình bị hại và nguyên đơn dân sự nhưng Hà phải có nghĩa vụ với ông Bắc là người đã thực hiện toàn bộ nghĩa vụ với gia đình bị hại và nguyên đơn dân sự. Điều 275 Bộ luật dân sự năm 2015 quy định về căn cứ phát sinh nghĩa vụ: Gây thiệt hại do hành vi trái pháp luật. Hành vi gây thiệt hại của Hà là hành vi trái pháp luật, vi phạm luật giao thông đường bộ. Việc ông Bắc đã bồi thường thiệt hại sau đó yêu cầu Hà là người có lỗi trong việc gây thiệt hại phải hoàn trả một khoản tiền là đúng với quy định của pháp luật.

Xét về yếu tố lỗi giữa Bắc và Hà thì thấy Hà là người trực tiếp gây lên thiệt hại nên lỗi chính thuộc về Hà. Tuy nhiên, ông Bắc chỉ yêu cầu trả cho ông Bắc một khoản tiền bằng ½ số tiền ông đã bồi thường (2 người ngang nhau) là có lợi cho bị đơn cần được chấp nhận.

Xét thấy yêu cầu khởi kiện của ông Bắc là phù hợp và có căn cứ pháp luật cần được chấp nhận toàn bộ.

[8] Đề nghị của đại diện Viện Kiểm sát tại phiên toà là phù hợp.

[9] Về án phí dân sự sơ thẩm: ông Đào Mạnh Hà phải chịu án phí theo quy định tại Khoản 1 Điều 147 của Bộ luật Tố tụng dân sự và Nghị quyết số 326/2016/UBTVQH14 ngày 30/12/2016 của Ủy ban thường vụ Quốc Hội quy định về mức thu, nộp án phí, lệ phí tòa án.

Ông Vũ Thành Bắc không phải chịu án phí, trả lại ông Bắc số tiền tạm ứng án phí đã nộp.

Vì các lẽ trên, 

QUYẾT ĐỊNH

Căn cứ Điều 26; Điều 35; Điều 147, Điều 228, Điều 271, Điều 273 của Bộ luật Tố tụng dân sự;

Căn cứ Điều 274, khoản 4 Điều 275, Điều 280, khoản 1 và 2 Điều 288 của Bộ luật dân sự 2015; Nghị quyết số 326/2016/UBTVQH14 ngày 30/12/2016 của Ủy ban thường vụ Quốc Hội quy định về mức thu, nộp án phí, lệ phí Tòa án.

Xử:

1. Chấp nhận yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn ông Vũ Thành Bắc.

2. Buộc ông Đào Mạnh Hà phải có nghĩa vụ hoàn trả cho ông Vũ Thành Bắc số tiền 215.799.000 đồng (hai trăm mười lăm triệu bẩy trăm chín mươi chín nghìn đồng).

Kể từ ngày có đơn yêu cầu thi hành án của người được thi hành án cho đến khi thi hành án xong, tất cả các khoản tiền hàng tháng bên phải thi hành án còn phải chịu khoản tiền lãi của số tiền còn phải thi hành án theo mức lãi suất quy định tại Khoản 2 Điều 468 Bộ luật dân sự năm 2015.

3. Về án phí dân sự sơ thẩm: ông Đào Mạnh Hà phải chịu 10.799.000 đồng (Mười triệu bẩy trăm chín chín nghìn đồng) án phí dân sự sơ thẩm. Hoàn trả ông Vũ Thành Bắc 5.399.750 đồng án phí ông Bắc đã nộp tại Biên lai số AA/2018/0001031 ngày 03/7/2018 của Chi cục thi hành án dân sự thành phố Bắc Giang.

5. Các đương sự có mặt có quyền kháng cáo trong thời hạn 15 ngày kể từ ngày tuyên án, đương sự vắng mặt tại phiên toà có quyền kháng cáo trong thời hạn 15 ngày kể từ ngày nhận được bản án hoặc niêm yết bản án.

6. Trường hợp bản án được thi hành theo qui định tại Điều 2 Luật thi hành án dân sự thì người được thi hành án dân sự, người phải thi hành án dân sự có quyền thoả thuận thi hành án, quyền yêu cầu thi hành án, tự nguyện thi hành án hoặc bị cưỡng chế thi hành án theo qui định tại các điều 6,7, 7a, 7b và 9 Lụât Thi hành án dân sự; thời hiêụ thi hành án được thực hiện theo qui định tại Điều 30 Luật Thi hành án dân sự.


29
Bản án/Quyết định đang xem

Bản án 40A/2018/DS-ST ngày 10/10/2018 về yêu cầu thực hiện nghĩa vụ

Số hiệu:40A/2018/DS-ST
Cấp xét xử:Sơ thẩm
Cơ quan ban hành: Tòa án nhân dân Thành phố Bắc Giang - Bắc Giang
Lĩnh vực:Dân sự
Ngày ban hành: 10/10/2018
Là nguồn của án lệ
Bản án/Quyết định sơ thẩm
Mời bạn Đăng nhập để có thể tải về