Bản án 383/2018/HSPT ngày 19/06/2018 về tội cố ý gây thương tích trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh

TOÀ ÁN NHÂN DÂN CẤP CAO TẠI HÀ NỘI

BẢN ÁN 383/2018/HSPT NGÀY 19/06/2018 VỀ TỘI CỐ Ý GÂY THƯƠNG TÍCH TRONG TRẠNG THÁI TINH THẦN BỊ KÍCH ĐỘNG MẠNH

Ngày 19 tháng 6 năm 2018, tại trụ sở Toà án nhân dân tỉnh Hà Giang, Tòa án nhân dân cấp cao tại Hà Nội mở phiên tòa xét xử phúc thẩm công khai vụ án hình sự thụ lý số 253/2017/HSPT ngày 22 tháng 3 năm 2018 đối với bị cáo Vừ Mí P phạm tội “Cố ý gây thương tích trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh” do có kháng cáo của bị cáo, người bị hại đối với Bản án hình sự sơ thẩm số 05/2018/HSST ngày 15 tháng 01 năm 2018 của Tòa án nhân dân tỉnh Hà Giang.

* Bị cáo có kháng cáo, bị kháng cáo: Vừ Mí P, sinh năm 1962; trú tại: thôn Mã H, xã Thanh V, huyện Quản B, tỉnh Hà Giang; nghề nghiệp: Làm nương; trình độ văn hóa: Lớp 3/10; dân tộc: Mông; giới tính: Nam; tôn giáo: Không; quốc tịch: Việt Nam; con ông Vừ Nỏ Ch và bà Hầu Lử M (đều đã chết); có vợ là Vàng Thị Ch1 và có 06 con, con lớn nhất sinh năm 1981, con nhỏ nhất sinh năm 1991; tiền án, tiền sự: Không; nhân thân: Ngày 03/01/2014 bị xử phạt hành chính 1.000.000 đồng về hành vi đánh người; bị cáo hiện tại ngoại; có mặt.

* Người bị hại có kháng cáo: Ông Vừ Seo H1, sinh năm 1954; trú tại: thôn Mã H, xã Thanh V, huyện Quản B, tỉnh Hà Giang (hiện đang tạm giam tại Trại tạm giam Công an tỉnh Hà Giang); có mặt.

* Người phiên dịch tiếng dân tộc Mông: Ông Giàng Cồ S, trú tại: Tổ 4 phường Minh Khai, thành phố Hà Giang, tỉnh Hà Giang; có mặt.

NỘI DUNG VỤ ÁN

Theo Bản cáo trạng của Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Hà Giang và Bản án hình sự sơ thẩm của Tòa án nhân dân tỉnh Hà Giang thì nội dung vụ án được tóm tắt như sau:

Năm 1979 các hộ gia đình ông Vừ Seo H1, Vừ Mí M1, Thào vần Ch2, Thào Vần L, trú tại: thôn Mã H, xã Thanh V, huyện Quản B, tỉnh Hà Giang, khai hoang diện tích đất là 3.066,9m2 để sử dụng vào mục đích sán xuất nông nghiệp, đến năm 1982 các gia đình không tiếp tục sử dụng đất, mà bỏ hoang. Năm 1985, bà Hầu Thị Ch3, chuyển từ thôn Lùng Cáng, xã Thanh V, huyện Quản B đến thôn Mã H sinh sống và phục hóa diện tích khu đất trên để sử dụng vào mục đích sản xuất nông nghiệp, sử dụng ổn định lâu dài, không có tranh chấp, đến tháng 09 năm 2011, bà Ch3 chết, không để lại di chúc, do bà Ch3 không có chồng, con.

Sau khi bà Ch3 chết, Vừ Mí P (trú cùng thôn và là cháu gọi bà Ch3 bằng đì) đã sử dụng đất của bà Ch3, nhưng Vừ Seo H1, Vừ Mí M1, Thào Vần Ch2, Thào Vần L cho rằng mảnh đất bà Ch3 để lại là của ông cha của ông H1 cho bà Ch3 mượn để làm ăn sinh sống, dẫn đến giữa P và H1 nảy sinh tranh chấp đất lâu dài, việc tranh chấp đất giữa hai bên đã được UBND xã Thanh V, huyện Quản B, tỉnh Hà Giang giải quyết nhiều lần nhưng hai bên đều không nhất trí. Sau khi Đoàn thanh tra - Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh Hà Giang tiến hành đo đạc hiện trạng khu đất tranh chấp, UBND huyện Quản B, tỉnh Hà Giang đã ban hành Quyết định số 2684/QĐ-UBND ngày 18/07/2013 thu hồi diện tích đất tranh chấp để phân chia lại cho các hộ gia đình đang tranh chấp và cấp giấy chứng nhận quyên sử dụng đất, nhưng P không nhất trí, dẫn đến hai bên thường xảy ra mâu thuẫn lẫn nhau.

Khoảng đầu tháng 01/2017, ông H1 phun thuốc diệt cỏ trên diện tích1594,1m2 thuộc khu vực đất tranh chấp giữa H1 và P (theo bản đồ hiện trạng khu đất tranh chấp của Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh Hà Giang) để trồng ngô.

Khoảng 7 giờ 00 ngày 05/01/2017, P nhờ mọi người trong gia đình đi làm cỏ trên diện tích đất tranh chấp, khi đi qua nhà H1 thì bà Thào Thị M2 (vợ của H1) nhìn thấy, bà M2 liền đi gọi H1 để báo cho H1 biết, khi gặp H1 đang trên đường về nhà, bà M2 nói “Ông đi phun thuốc vào cũng chẳng làm gì cả, nhà P đì làm hết rồi”, H1 không nói gì mà đi sang nhà ông Vàng Seo Gi (Trưởng thôn) và nói “Chú à! Nương nhà tôi đã phun thuốc diệt cỏ rồi vậy mà P vẫn đi tranh làm”, ông Gi nói “Đất đai chia rồi, còn tranh làm gì nữa”, thấy ông Gi không có ý đến giải quyết, H1 đi về nhà và nảy sinh ý định giết P. Khoảng 10giờ cùng ngày, H1 cầm theo một khẩu súng kíp đã nạp thuốc súng và đạn ria sẵn và kíp nổ đi lên khu vực đất đang tranh chấp phía sau nhà H1, khi đến gần nương ngô, H1 nhìn thấy P cùng với vợ con của P và một số người đi làm đổi công cho P đang nhổ cỏ trên diện tích đất tranh chấp, H1 đứng quan sát, rồi trèo lên sườn đồi có mỏm đá phía bên trái đường cách đường mòn khoảng 10m rồi nấp vào phía sau tảng đá và lắp kíp nổ vào búa đập của súng kíp, với mục đích chờ P đi qua để bắn.

Khoảng 11 giờ 30 cùng ngày, H1 nhìn thấy anh Giàng Vần T và chị VừThị T1 (trú cùng thôn) đi về trước, đi sau là vợ chồng Ly Mí Gi2 và Vừ Thị M3, tiếp đến là Vừ Mí P, Vừ vần D (con trai của P) và Giàng Thị Ch1 (vợ P), tiếp theo sau là Giàng Thị M4, Thào Yần Ly, Vàng Thị M2, Thào Vần D và Giàng Sào H2, mỗi người đi cách nhau khoảng 2m. Khi đi đến gần vị trí H1 đang nấp, vợ chồng Giàng, M3 rẽ vào nương ngô bên phải đường bẻ cây lanh khô, những người còn lại tiếp tục đi theo đường mòn về hướng nhà H1. Khi thấy P vác bó cỏ đi cách vị trí H1 nấp khoảng 10,7m, H1 giương súng lên nhằm thẳng vào người P bóp cò, làm P bị trúng 03 viên đạn ria vào phần mềm vùng thắt lưng bên trái, bị bắn, P bỏ bó cỏ xuống đất và hỏi bằng tiếng Mông “Ai bắn đấy”, H1 đứng dậy nói to “Tôi bắn đấy” rồi tay phải cầm vào đầu nòng súng, tay trái cầm phía trong nòng súng kíp đi về phía P, khi cách P khoảng 2m, P xông vào dùng hai tay giật khẩu súng trên tay H1 làm H1 ngã lao xuống tựa vào tảng đá bên lề đường, P tiếp tục giật được khẩu súng, rồi lùi lại đứng cách H1 1,3m, H1 chống tay đứng dậy xông vào dùng tay đẩy vào ngực P, làm P ngã ngửa xuống đường mòn, tay phải P vẫn cầm khẩu súng vừa giật được của H1, H1 tiếp tục xông vào thì bị P co chân lên đạp mạnh vào trúng vào bụng bên trái của H1 làm H1 ngã ngửa ra phía sau, H1 chống tay ngồi dậy thì bị P vùng dậy, xoay khẩu súng, hai tay cầm vào nòng súng, cùng lúc đó H1 đang trong tư thế ngồi nhổm dậy, cách P khoảng 1,2m, P dơ súng lên cao vụt nhiều nhát vào vùng đỉnh đầu và hai bên thái đương của H1, khiến phần báng súng bị gãy rời khỏi nòng súng, H1 cố vùng dậy, hai tay dơ lên cao che đầu, P tiếp tục dùng phần nòng súng còn lại vụt nhiều nhát vào đầu và vào tay của H1, do bị đánh đau nên H1 ngồi tựa lưng vào tảng đá bên cạnh đường vào nói với P “P à! Tao không đánh nữa, mày thích thì mày đánh đi”, khi thấy H1 không kháng cự được nữa, P dừng lại và cầm phần nòng súng đi về nhà. H1 bị thương nặng nằm bất tỉnh, đến hồi 14 giờ 38 phút ngày 05/01/2017 được mọi người đưa đi Bệnh viện đa khoa huyện Quản B, tỉnh Hà Giang cấp cứu và điều trị, đến 16 giờ ngày 13/01/2017 được ra viện trong tình trạng đỡ, giảm.

Tại Kết luận giám định pháp y thương tích số 10/TgT ngày 10/02/2017của Trung tâm pháp y, Sở y tế tỉnh Hà Giang đối với Vừ Seo H1 kết luận:

“Tổn thương nhu mô não thùy trán bên phải kích thương 16x10mm: 31%.Gãy hai xương cẳng tay, xương liền xấu, lệch trục: 26%Sẹo 1: phần mềm vùng trán, kích thương 7,5cm x 03cm, sẹo lõm, xấu, ảnh hưởng đến thẩm mỹ: 11%

Đường vỡ cữ xương trán bên phải dài 8mm, đường vỡ cũ xoang trán bên phải dài 4mm, đường vỡ cũ trán bên trái dài 8mm, đường vỡ xoang hàm bên trái dài 9mm: 8%Sẹo 2 + sẹo 3 + sẹo 4: sẹo phần mềm vùng đầu: 8%

Tại thời điêm giám định, tỷ lệ ổn thương cơ thể do thương tích gây nên là62%. Hiện tại các tổn thương đang trong giai đoạn phục hồi, xương cẳng tayđang trong giai đoạn can liền. Đề nghị Cơ quan cảnh sát điều tra trưng cầu giám định bổ sung khi các tổn thương đã phục hồi hoàn toàn (6 tháng sau)”

Tại Kết luận giám định pháp y thương tích số 81/TgT ngày 08/09/2017 của Trung tâm pháp y, Sở y tế tỉnh Hà Giang đối với Vừ Seo H1 đã kết luận: “Hiện tại ổ tổn thương nhu mô não thùy trán bên phải kích thương 10mm x10mm đã dịch hóa: 31%Gãy cũ can lệch 1/3 xương quay phái, gãy cũ can lệch 1/3 dưới xương trụ phải: 26%Đường gãy cũ từ bờ trên hốc mắt phải chéo lên thành trước xoang trán phải liên tục với đường vỡ thành trước xoang trán trái, chéo xuống bờ dưới hốc mắt trái dài 66mm, lún 2mm: 8% hai xương cẳng tay, xương liền xấu, lệch trục: 26% Sẹo 1-2- 3- 4: không ảnh hưởng sẹo thẩm mỹ: 8%Tại thời điểm giám định, tỷ lệ tổn thương cơ thể do thương tích gây nên là 57%.

Tại Kết luận giám định pháp y thương tích số 11/TgT ngày 09/02/2017 của Trung tâm pháp y, Sở y tế tỉnh Hà Giang đối với Vừ Mí P đã kết luận “Sẹo 1, 2, 3 phần mềm, không ảnh hưởng đến thẩm mỹ 2%; Tại thời điểm giám định, tỷ lệ tổn thương cơ thể do thương tích gây nên là 2%”.

Tại Bản án hình sự sơ thẩm số 05/2018/HSST ngày 15/01/2018 Tòa án nhân dân tỉnh Hà Giang quyết định áp dụng các khoản 1 Điều 105; Điều 31; các điểm b, h, p khoản 1, khoản 2 Điều 46 Bộ luật hình sự năm 1999; Nghị quyết 41/2017/QH14 ngày 20/6/2017 của Quốc hội; khoản 3 Điều 7 và khoản 1 Điều 135 Bộ luật hình sự năm 2015; xử phạt bị cáo Vừ Mí P 12 tháng cải tạo không giam giữ về tội “Cố ý gây thương tích trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh”, giao bị cáo Vừ Mí P cho Ủy ban nhân dân xã Thanh V, huyện Quản B, tỉnh Hà Giang giám sát giáo dục bị cáo trong thời gian cải tạo không giam giữ. Thời điểm cải tạo không giam giữ tính từ ngày UBND xã Thanh V nhận được bản án và quyết định thi hành án. Miễn khấu trừ thu nhập cho bị cáo Vừ Mí P.

- Về dân sự: áp dụng Điều 42 Bộ luật hình sự, Điều 585 và Điều 590 Bộ luật dân sự, buộc bị cáo Vừ Mí P bồi thường cho ông Vừ Seo H1 số tiền28.790.000 đồng, bị cáo đã nộp 2.000.000 đồng, còn phải bồi thương 26.790.000 đồng.

Ngoài ra, Tòa án cấp sơ thẩm còn quyết định về xử lý vật chứng; án phívà thông báo quyền kháng cáo theo quy định của pháp luật.

Ngày 25/01/2018, người bị hại là ông Vừ Seo H1 kháng cáo đề nghị tăng hình phạt và tăng bồi thường đối với bị cáo Vừ Mí P.

Ngày 29/01/2018, bị cáo Vừ Mí P kháng cáo đề nghị không buộc bị cáo phải bồi thường dân sự.

Tại phiên tòa,

Bị cáo Vừ Mí P vẫn giữ nguyên yêu cầu kháng cáo,

Người bị hại Vừ Seo H1 vẫn giữ nguyên yêu cầu kháng cáo.Đại diện Viện kiểm sát nhân dân cấp cao tại Hà Nội trình bày quan điểm:

- Lời khai nhận tội của bị cáo tại Cơ quan điều tra và tại phiên tòa sơ thẩm là phù hợp nên Tòa án cấp sơ thẩm xử phạt bị cáo Vừ Mí P phạm tội “Cố ý gây thương tích trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh” là có căn cứ, đúng pháp luật;

- Về hình phạt: Tòa án cấp sơ thẩm đã áp dụng tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự để xử phạt bị cáo Vừ Mí P 12 tháng cải tạo không giam giữ là phù hợp.

- Về trách nhiệm dân sự: Tòa án cấp sơ thẩm áp dụng Điều 42 Bộ luật hình sự, Điều 585 và Điều 590 Bộ luật dân sự buộc bị cáo Vừ Mí P bồi thường cho ông Vừ Seo H1 các khoản tiền: tiền viện phí, tiền thuốc, tiền công chăm sóc, tiền tổn thất tinh thần là phù hợp. Tuy nhiên, việc Tòa án cấp sơ thẩm lại buộc bị cáo phải bồi thường cho người bị hại cả tiền thuốc nam với số tiền 3.600.000 đồng là không phù hợp với quy định của pháp luật nên cần chấp nhận kháng cáo của bị cáo, đề nghị Hội đồng xét xử chấp nhận kháng cáo của bị cáo, sửa bản án sơ thẩm về phần trách nhiệm dân sự theo hướng không chấp nhận khoản tiền bồi thường cho bị hại về chi phí thuốc nam nêu trên.

Căn cứ vào các chứng cứ, tài liệu có trong hồ sơ vụ án đã được thẩm tra tại phiên tòa phúc thẩm; căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên tòa, trên cơ sở xem xét đầy đủ, toàn diện tài liệu, chứng cứ, ý kiến của Kiểm sát viên, bị cáo, người bị hại và những người tham gia tố tụng khác.

NHẬN ĐỊNH CỦA HỘI ĐỒNG XÉT XỬ

Trên cơ sở nội dung vụ án, căn cứ vào các tài liệu có trong hồ sơ vụ án đã được tranh tụng tại phiên tòa, Hội đồng xét xử nhận định như sau:

Tại phiên tòa, bị cáo Vừ Mí P khai nhận hành vi phạm tội của mình, lời khai nhận của bị cáo phù hợp với lời khai của người bị hại, lời khai của người làm chứng, phù hợp với các tài liệu, chứng cứ khác có trong hồ sơ vụ án đã được thẩm tra tại phiên tòa như: Biên bản khám nghiệm hiện trường; Biên bản thực nghiệm điều tra; Kết luận giám định pháp y thương tích số 81/TgT ngày08/9/2017; bản sao bệnh án khoa ngoại của Bệnh viện đa khoa huyện Quản B,có đủ căn cứ kết luận:

Khoảng 11 giờ 30 phút ngày 05/01/2017, do mâu thuẫn về việc tranh chấp đất đai, khi phát hiện thấy Vừ Mí P nhờ một số người khác đến làm cỏ tại khu vực đất đang tranh chấp, Vừ Seo H1 đã dùng súng kíp để bắn Vừ Mí P làm P bị thương. Sau đó, Vừ Mí P và Vừ Seo H1 đã xông vào đánh nhau, Vừ Mí P giật được khẩu súng kíp của Vừ Seo H1 và dùng súng kíp đập nhiều phát vào vùng đỉnh đầu, hai bên thái dương và cánh tay phải của Vừ Seo H1. Khi Vừ Seo H1 không chống cự lại được thì P thôi không đánh nữa. Vừ Seo H1 được đưa đi cấp cứu và điều trị tại Bệnh viện đa khoa huyện Quản B từ ngày 05/01/2017 đến ngày 13/01/2017 được ra viện. Theo Kết luận giám định thì Vừ Seo H1 bị tổn thương cơ thể do thương tích gây nên 57%. Với hành vi nêu trên, Tòa án cấp sơ thẩm đã kết án Vừ Seo H1 về tội “Cố ý gây thương tích trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh” là có căn cứ, đúng pháp luật.

Xét kháng cáo của bị cáo Vừ Mí P và kháng cáo của người bị hại Vừ Seo H1, Hội đồng xét xử thấy rằng: Mặc dù xuất phát từ việc bị cáo bị Vừ Seo H1 dùng súng kíp bắn bị thương dẫn đến tinh thần bị kích động mạnh, không làm chủ được bản thân nên khi bị cáo giật được súng của H1 và đã đánh H1 bị ngã. Tuy nhiên, bị cáo không dừng lại mà tiếp tục dùng báng súng đánh vào đầu, tay nạn nhân cho đến khi bị hại không chống cự được thì bị cáo mới dừng lại không tấn công nữa. Hành vi của bị cáo đã làm cho bị hại bị tổn thương do thương tích gây nên là 57%. Hành vi của bị cáo không những trực tiếp xâm phạm đến sức khỏe của người bị hại mà còn gây mất trật tự trị an tại địa phương, do đó cần phải có mức hình phạt phù hợp với tính chất, mức độ, hậu quả do hành vi phạm tội của bị cáo gây ra để giáo dục, cải tạo bị cáo, đồng thời góp phần đấu tranh phòng chống tội phạm nói chung. Khi xem xét hình phạt đối với bị cáo, Tòa án cấp sơ thẩm đã xem xét các tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự đối với bị cáo như: bị cáo phạm tội lần đầu và thuộc trường hợp ít nghiêm trọng; bị cáo thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải; ngày 22/12/2017, bị cáo đã tự nguyện nộp 2.000.000 đồng tại Cục thi hành án dân sự tỉnh Hà Giang để khắc phục hậu quả;bị cáo là người dân tộc thiểu số sống ở vùng có điều kiện kinh tế, xã hội đặc biệt khó khăn nên đã xử phạt bị cáo mức án như vậy là phù hợp với quy định của pháp luật, không có căn cứ chấp nhận kháng cáo xin giảm hình phạt của bị cáo, cũng như kháng cáo đề nghị tăng hình phạt đối với bị cáo của người bị hại, cần giữ nguyên quyết định về hình phạt của bản án sơ thẩm đối với bị cáo như đề nghị của đại diện Viện kiểm sát tại phiên tòa.

Đối với kháng cáo của người bị hại về trách nhiệm dân sự, Hội đồng xét xử xét thấy: Tòa án cấp sơ thẩm đã buộc bị cáo phải bồi thường thiệt hại các khoản tiền như sau: Tiền viện phí 4.610.000 đồng, tiền thuốc nam 3.600.000 đồng, tiền công chăm sóc 1.080.000 đồng, tiền tổn thất tinh thần bằng 15 lần mức lương cơ sở là 19.500.000 đồng. Tổng cộng bị cáo phải bồi thường cho bị hại số tiền là28.790.000 đồng. Theo quy định tại Điều 585 và Điều 590 Bộ luật dân sự đối với thiệt hại do sức khỏe bị xâm phạm thì các khoản chi phí hợp lý và cần thiết đã được Tòa án cấp sơ thẩm xem xét đầy đủ.

Đối với số tiền chữa trị bằng thuốc nam 3.600.000 đồng của người bị hại,mà đại diện Viện kiểm sát nhân dân cấp cao tại Hà Nội đề nghị không buộc bị cáo phải bồi thường khoản tiền này. Hội đồng xét xử thấy rằng tổn hại về sức khỏe do thương tích của người bị hại do bị cáo gây ra là cao 57% và thực tế ở các vùng dân tộc, ngoài tiền điều trị tại bệnh viện thì người dân có chữa trị thực tế bằng các loại thuốc nam nên cần chấp nhận khoản tiền chữa trị thực tế này cho người bị hại. Với các phân tích nêu trên thấy rằng, không có cơ sở chấp nhận yêu cầu kháng cáo tăng bồi thường của người bị hại mà cần giữ nguyên quyết định về phần trách nhiệm dân sự của bản án sơ thẩm.

Vì các lẽ trên, căn cứ vào Điều 355, Điều 356 Bộ luật tố tụng hình sự 2015.

QUYẾT ĐỊNH

1. Không chấp nhận kháng cáo của bị cáo, kháng cáo của người bị hại và giữ nguyên Bản án sơ thẩm số 05/2018/HSST ngày 15/01/2018 của Tòa án nhân dân tỉnh Hà Giang đối với bị cáo Vừ Mí P.

Tuyên bố bị cáo Vừ Mí P phạm tội “Cố ý gây thương tích trong trạng thái tinh thần bị kích động mạng”.

Về hình phạt: Áp dụng khoản 1 Điều 105; Điều 31; các điểm b, h, p khoản 1 và khoản 2 Điều 46 Bộ luật hình sự năm 1999; Nghị quyết số 41/2017/QH14 ngày 20/6/2017 của Quốc hội; khoản 3 Điều 7 và khoản 1 Điều 135 Bộ luật hình sự năm 2015, xử phạt bị cáo Vừ Mí P 12 (Mười hai) tháng cải tạo không giam giữ, giao bị cáo Vừ Mí P cho Ủy ban nhân dân xã Thanh V, huyện Quản B, tỉnh Hà Giang giám sát, giáo dục trong thời gian cải tạo không giam giữ. Thời điểm cải tạo không giam giữ tính từ ngày Ủy ban nhân dân xã Thanh V nhận được bản án và quyết định thi hành án. Miễn khấu trừ thu nhập cho bị cáo Vừ Mí P.

Về trách nhiệm dân sự: Áp dụng Điều 42 Bộ luật hình sự năm 1999, Điều 585 và Điều 590 Bộ luật dân sự, buộc bị cáo Vừ Mí P bồi thường cho ông Vừ Seo H1 số tiền 28.790.000 (Hai mươi tám triệu bảy trăm chín mươi nghìn) đồng, bị cáo đã nộp 2.000.000 (Hai triệu) đồng, bị cáo còn phải bồi thường 26.790.000 (Hai mươi sáu triệu bảy trăm chín mươi nghìn) đồng.

Kể từ ngày có đơn yêu cầu thi hành án của người được thi hành án (đối với các khoản tiền phải trả cho người được thi hành án) cho đến khi thi hành xong tất cả các khoản tiền, hàng tháng bên phải thi hành án còn phải chịu khoản tiền lãi của số tiền còn phải thi hành án theo quy định tại Điều 357 của Bộ luật dân sự.

2. Án phí:

Áp dụng Điều 135 Bộ luật tố tụng hình năm 2015, Điều 23 và Điều 26 Nghị quyết 326/2016/UBTVQH14 ngày 30/12/2016, buộc: Bị cáo Vừ Mí P phải chịu 300.000 đồng án phí dân sự sơ thẩm.

Người bị hại ông Vừ Seo H1 phải chịu 200.000 đồng án phí hình sự phúc thẩm.

3. Các quyết định khác của bản án sơ thẩm không có kháng cáo, không bị kháng nghị có hiệu lực pháp luật kể từ ngày hết hạn kháng cáo, kháng nghị.

Bản án phúc thẩm có hiệu lực pháp luật kể từ ngày tuyên án.


86
Mời bạn Đăng nhập để có thể tải về