Bản án 120/2017/HSPT ngày 29/09/2017 về tội cố ý gây thương tích

TÒA ÁN NHÂN DÂN TỈNH TÂY NINH

BẢN ÁN 120/2017/HSPT NGÀY 29/09/2017 VỀ TỘI CỐ Ý GÂY THƯƠNG TÍCH

Ngày 29 tháng 9 năm 2017, tại trụ sở Tòa án nhân dân tỉnh Tây Ninh xét xử phúc thẩm công khai vụ án hình sự thụ lý số 133/2017/HSPT ngày 18 tháng 9 năm 2017 đối với các bị cáo Đàm Văn P và bị cáo Nguyễn Công D do có kháng cáo của bị cáo Đàm Văn P đối với Bản án hình sự sơ thẩm số 111/2017/HS-ST ngày 10 tháng 8 năm 2017 của Tòa án nhân dân thành phố T, tỉnh Tây Ninh.

Bị cáo có kháng cáo:

Đàm Văn P, sinh năm 1996 tại tỉnh Tây Ninh; Nơi cư trú: Khu phố H, phường N, thành phố T, tỉnh Tây Ninh; Nghề nghiệp: Không; Trình độ văn hóa: 11/12; Dân tộc: Kinh; con ông Đàm Văn C, sinh năm 1953 và bà Huỳnh Thị Kim Q, sinh năm 1967; Vợ, con: Chưa có; Tiền án, tiền sự: Không; Bị bắt, tạm giam từ ngày 23/5/2017 đến nay. Bị cáo có mặt.

Bị cáo không kháng cáo và không bị kháng cáo, kháng nghị: Nguyễn Công D; Những người tham gia tố tụng khác không có kháng cáo hoặc liên quan đến kháng cáo, kháng nghị nên Tòa án không triệu tập.

NỘI DUNG VỤ ÁN

Theo các tài liệu có trong hồ sơ vụ án và diễn biến tại phiên tòa, nội dung vụ án được tóm tắt như sau:

Vào khoảng 22 giờ ngày 11/6/2016, bị cáo Đàm Văn P, bị cáo Nguyễn Công D và Lê Quốc A đang ngồi trước nhà Quốc A thì nhìn thấy anh Hồ Công T, sinh năm 1992, ngụ tại ấp B, xã L, huyện H, tỉnh Tây Ninh, chở bạn gái đi ngang. Do bị cáoP và anh T đã xảy ra mâu thuẫn từ trước nên bị cáo P rủ bị cáo D và Quốc A cùng đuổi đánh anh T. Cả ba đuổi theo anh T được khoảng 500 mét thì bắt kịp. Lúc này, anh T lấy ra cây gậy 03 khúc và cầm trên tay. Bị cáo P và Quốc A nhặt thanh củi gần đó. Anh T tiếp tục bỏ chạy được 150 mét thì bị cả ba đuổi kịp. Quốc A đã dùng thanh củi đánh anh T 01 (một) cái. Hậu quả anh Hồ Công T bị gãy tay trái.

Tại Bản kết luận giám định pháp y về thương tích số 190/2016/Tgt ngày 04/10/2016 của Trung tâm giám định pháp y Sở Y tế tỉnh Tây Ninh kết luận: Tỷ lệ tổn thương cơ thể của Hồ Công T, sinh năm 1992 do thương tích gây nên hiện tại là: 12%.

Bản án hình sự sơ thẩm số 111/2017/HS-ST ngày 10 tháng 8 năm 2017 của Tòa án nhân dân thành phố T, tỉnh Tây Ninh đã quyết định:

Tuyên bố: Bị cáo Đàm Văn P phạm tội “Cố ý gây thương tích”.

Áp dụng điểm a, i khoản 2 Điều 104; điểm b, p khoản 1, khoản 2 Điều 46; Điều 47 của Bộ luật Hình sự năm 1999; điểm h khoản 2 Nghị quyết số 41/2017/QH14 ngày 20/6/2017; khoản 3 Điều 7; khoản 2 Điều 134 của Bộ luật Hình sự năm 2015. Xử phạt bị cáo Đàm Văn P 15 (mười lăm) tháng tù, thời hạn chấp hành hình phạt tù được tính từ ngày 23/5/2017.

Ngoài ra, Tòa án sơ thẩm còn tuyên về biện pháp tư pháp, trách nhiệm dân sự, án phí và quyền kháng cáo theo luật định.

Sau khi xét xử sơ thẩm, ngày 17 tháng 8 năm 2017 bị cáo Đàm Văn P kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt.

Tại phiên tòa phúc thẩm, đại diện Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Tây Ninh, Kiểm sát viên tham gia phiên tòa đề nghị: Đơn kháng cáo của bị cáo trong thời hạn luật định, kháng cáo hợp lệ;

Căn cứ điểm a khoản 2 Điều 248 của Bộ luật Tố tụng hình sự, đề nghị Hội đồng xét xử không chấp nhận kháng cáo của bị cáo, giữ nguyên Bản án hình sự sơ thẩm số 111/2017/HS-ST ngày 10 tháng 8 năm 2017 của Tòa án nhân dân thành phố T, tỉnh Tây Ninh.

Tại phiên tòa, bị cáo xin giảm nhẹ hình phạt.

Lời nói sau cùng của bị cáo: Bị cáo đã ăn năn hối cải về hành vi của mình. Xin Hội đồng xét xử xem xét giảm nhẹ hình phạt để bị cáo có cơ hội làm lại cuộc đời.

NHẬN ĐỊNH CỦA HỘI ĐỒNG XÉT XỬ

Trên cơ sở nội dung vụ án, căn cứ vào các tài liệu trong hồ sơ vụ án đã được tranh tụng tại phiên tòa, Hội đồng xét xử nhận định như sau:

 [1] Tại phiên tòa, trong phần tranh luận, Kiểm sát viên đề nghị giữ nguyên bản án sơ thẩm, bị cáo thừa nhận đã thực hiện hành vi phạm tội và giữ nguyên kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt để sớm trở về làm lại cuộc đời, không có đối đáp và cung cấp chứng cứ mới nên Hội đồng xét xử không xét.

[2] Ngày 11/6/2016, do có mâu thuẫn từ trước nên khi nhìn thấy anh Hồ Công T, bị cáo Đàm Văn P đã rủ bị cáo Nguyễn Công D và Lê Quốc A đuổi đánh anh T. Dù anh T đã bỏ chạy nhưng các bị cáo vẫn dùng hung khí nguy hiểm đuổi đánh đến cùng. Hậu quả là anh Hồ Công T bị gãy tay trái, tỷ lệ tổn thương cơ thể là 12%. Hành vi của bị cáo bị Tòa án cấp sơ thẩm xét xử phạm tội “Cố ý gây thương tích” theo khoản 2 Điều 104 của Bộ luật Hình sự là có căn cứ, đúng người, đúng tội.

 [3] Xét kháng cáo của bị cáo Đàm Văn P về việc xin giảm nhẹ hình phạt thấy rằng: Hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, trực tiếp xâm phạm đến quyền bất khả xâm phạm về sức khỏe của người khác, ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh chính trị tại địa phương, trong vụ án này bị cáo thực hiên hành vi phạm tội với vai trò là người khởi xướng, rủ rê người khác cùng thực hiện tội phạm nên cần phải được xử lý nghiêm khắc hơn các bị cáo khác nhằm đảm bảo tính răn đe, giáo dục và phòng ngừa tội phạm. Khi quyết định hình phạt, cấp sơ thẩm đã xét các tình tiết giảm nhẹ cho bị cáo như đã tự nguyện bồi thường thiệt hại cho người bị hại số tiền 5.000.000 đồng; thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải được quy định tại điểm b, p khoản 1 Điều 46 của Bộ luật Hình sự; bị hại có đơn yêu cầu giảm nhẹ hình phạt là tình tiết giảm nhẹ theo quy định tại khoản 2 Điều 46 của Bộ luật Hình sự. Do có hai tình tiết giảm nhẹ quy định tại khoản 1 Điều 46 của Bộ luật Hình sự, Tòa cấp sơ thẩm đã áp dụng Điều 47 của bộ luật này; đồng thời áp dụng điểm h khoản 2 Nghị quyết số 41/2017/QH14 ngày 20/6/2017; khoản 3 Điều 7; khoản 2 Điều 134 của Bộ luật Hình sự năm 2015, xử phạt bị cáo P 01 năm 03 tháng tù là phù hợp, không nặng.

Tại Tòa án cấp phúc thẩm, bị cáo P không cung cấp được tài liệu, chứng cứ nào khác là các tình tiết giảm nhẹ theo quy định tại Điều 46 của Bộ luật Hình sự nên Hội đồng xét xử không có căn cứ giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm.

 [3] Về án phí: Do kháng cáo về hình phạt của bị cáo Đàm Văn P không được chấp nhận nên bị cáo phải chịu 200.000 (hai trăm nghìn) đồng án phí hình sự phúc thẩm.

[4] Các quyết định khác của bản án sơ thẩm không có kháng cáo, kháng nghị đã có hiệu lực pháp luật, kể từ ngày hết thời hạn kháng cáo, kháng nghị.

Vì các lẽ trên;

QUYẾT ĐỊNH

Căn cứ điểm a khoản 2 Điều 248 của Bộ luật Tố tụng hình sự; không chấp nhận kháng cáo của bị cáo Đàm Văn P, giữ nguyên bản án sơ thẩm;

Áp dụng điểm a, i khoản 2 Điều 104; điểm b, p khoản 1, khoản 2 Điều 46; Điều 47 của Bộ luật Hình sự năm 1999; điểm h khoản 2 Nghị quyết số 41/2017/QH14 ngày 20/6/2017; khoản 3 Điều 7; khoản 2 Điều 134 của Bộ luật Hình sự năm 2015. Xử phạt bị cáo Đàm Văn P 01 (một) năm 03 (ba) tháng tù, thời hạn chấp hành hình phạt tù được tính từ ngày 23/5/2017.

Về án phí: Áp dụng Điều 98 và 99 Bộ luật Hình sự, bị cáo Đàm Văn P phải chịu 200.000 (hai trăm nghìn) đồng án phí hình sự phúc thẩm.

Các quyết định khác của bản án sơ thẩm không có kháng cáo, kháng nghị đã có hiệu lực pháp luật kể từ ngày hết thời hạn kháng cáo, kháng nghị.

Bản án phúc thẩm có hiệu lực pháp luật kể từ ngày tuyên án./.


99
Mời bạn Đăng nhập để có thể tải về