Tổng hợp điểm mới 11 Luật, Bộ luật có hiệu lực từ 01/01/2021

10/12/2011 11:34 AM

"Gia đình tôi nhận được tin báo đó trước bữa cơm tối. Cả nhà như chết lặng không ai nói được câu nào. Suốt bữa cơm mẹ tôi chan cơm bằng nước mắt, còn tôi không thể khóc nổi chỉ biết im lặng nhìn chồng".


Trong khi cả gia đình đang ở bên anh ấy, đáng ra chị không đi làm, nhưng vì công việc bắt buộc chị phải rời nhà đến chỗ làm mà trong lòng thì mang nặng tâm trạng. Thế mà anh vẫn tỏ vẻ lạc quan động viên cả nhà, "không có gì phải suy nghĩ cả, mình được như hôm nay đã là một điều kỳ diệu rồi, dù hạnh phúc ngắn ngủi", chị Thành Thị Thủy tâm sự.

Chúng tôi đến nhà anh Nguyễn Đình Tình (một trong ba chàng trai trong kỳ án hiếp dâm ở Hà Đông năm 2000) sau khi gia đình nhận được tin "Tòa giám đốc thẩm cho rằng, bản án phúc thẩm đã "xét xử đúng người, đúng tội, không làm oan". Một cú sốc mạnh khiến tất cả mọi người chỉ còn biết im lặng nhìn nhau, không ai nói được với ai câu nào. Anh Tình thì cùng anh Lợi, Kiên đi đâu đó từ trưa, vợ anh Tình thì vẫn phải đi làm tối mới về được.

Ông Nguyễn Đình Nghĩa, bố anh Tình lo lắng: "Vẫn luôn chuẩn bị cho mình tiếp nhận tình trạng xấu nhưng thật sự với chúng tôi đó vẫn là cú sốc quá lớn! Tôi không mong điều gì hoàn hảo xa vời, chỉ lo lắng cho bệnh tật, sức khỏe của con. Ở nhà mình còn chăm được, vào đó biết sẽ ra sao? Đó là điều chúng tôi trăn trở nhất!". Ngôi nhà có 4 - 5 người ngồi đó mà không có một tiếng ồn, nét buồn đè nặng lên tất cả gương mặt người thân.

Chúng tôi tìm đến chỗ làm của chị Thành Thị Thủy - vợ anh Tình, hẹn gặp nhau ở một quán cafe để tiện chuyện trò. Đúng lúc chị vừa làm xong cho khách nên có chút thời gian, chứ giờ có khách chị lại phải về tiệm làm ngay.

Chị Thủy cho biết, gia đình không được nhận thông báo gì hết. Chỉ biết là xét xử ngày 7/12, nhưng mà xử kín nên không ai biết gì, cả nhà biết khi anh Tình đi ra ngoài chờ đợi tin tức thì có người gọi thông báo. "Tôi biết anh suy sụp rất nhiều. Bao nhiêu hy vọng của gia đình, thấp thỏm chờ đợi ngày này, bao nhiêu mong đợi đều tan biến hết".

Dù phiên tòa này, họ đã hoãn đi hoãn lại đến 5 lần, chúng tôi cũng coi như đó là liều thuốc kháng sinh để đứng hôm nay. Nhưng tất cả mọi người đều hy vọng ở lần xử cuối cùng này nên khi nghe tin này, mọi người ai cũng sốc "mặc dù mình vẫn luôn xác định rằng kết thúc có thể không được như mình mong muốn đâu, nhưng chí ít đó cũng phải là cái kết làm cho con người ta tin tưởng vào cuộc sống. Cho đến bây giờ... thật sự mình không biết phải nói gì thêm", chị Thủy ngân ngấn nước mắt.

Ông Nguyễn Đình Nghĩa, bố anh Nguyễn Đình Tình (một trong ba chàng trai trong kỳ án hiếp dâm ở Hà Đông năm 2000)

Chị bảo, khi gia đình nhận được tin báo là vào trước bữa cơm tối. Cả nhà như chết lặng không ai nói được câu nào và cũng không ai biết phải an ủi như thế nào nữa. "Suốt bữa cơm mẹ tôi chan cơm bằng nước mắt, còn tôi không thể khóc nổi chỉ biết im lặng nhìn chồng. Trong khi cả gia đình đang ở bên anh ấy, nhưng tôi vẫn phải tỏ ra cứng rắn, vẫn phải đi làm, thật sự tôi thấy xót xa lắm - chị Thủy gạt nước mắt.

Mặc dù vậy anh vẫn tỏ vẻ lạc quan động viên cả nhà, "không có gì phải suy nghĩ cả, mình được như hôm nay đã là một điều kỳ diệu rồi".

Bản thân mình khi biết tin chị cũng không biết phải nói gì để động viên chồng, hai vợ chồng chỉ biết im lặng, ôm nhau mà khóc, mọi thứ như sụp đổ ngay dưới chân. Chị không dám khóc trước mặt anh vì sợ anh sẽ đau lòng hơn.

“Anh ấy nói với tôi rằng, anh chỉ thương em thôi! Gia đình thì trước đây đã trải qua nỗi đau này rồi, đối với em thì khác. Anh thấy xấu hổ vì anh đã hứa với gia đình em là sẽ mang lại hạnh phúc cho em. Mà giờ anh ấy không thực hiện được”. Chị Thủy cho biết, điều mà gia đình lo lắng nhất là sức khỏe của anh, “giá mà sức khỏe anh bình thường thì chúng tôi cũng sẽ yên tâm hơn phần nào”, chị Thủy lo lắng.

Chị đã từng được đọc những bức thư của anh ấy gửi cho mẹ, em trai đều đặn. Đọc những dòng chữ đó mới thấy hết cái tình, cái nghĩa mà người thân dành cho nhau, động viên nhau nó quan trọng thế nào.

Anh ấy đã cố gắng 10 năm, 10 năm trong tù chờ đợi và trông ngóng một ngày được minh oan. Được ra tù rồi thì lại biết mình nhiễm HIV. Cứ ngỡ thế đã là điều may mắn, nhưng thật không ngờ hạnh phúc chưa tày gang anh lại phải tiếp tục đối mặt bản án tù còn dở.

“Thật sự bây giờ mình cũng không biết hy vọng vào đâu nữa, tin vào cái gì nữa. Mình có cảm giác như cả gia đình như con thuyền đang lênh đênh giữa biển khơi, không có một tia sáng nào để có thể vào bờ được”, chị Thủy chua chát.

Đến giờ chỉ còn biết động viên nhau giữ sức khỏe là quan trọng nhất. Có sức khỏe để còn tiếp tục làm nhiều việc tiếp theo. Trước anh cũng đã từng nói, kể cả anh có đi hết 14 năm nhưng khi đi xong anh vẫn sẽ lại đi kêu oan cho mình.

10 năm qua, anh làm được như thế đã là kỳ tích, mọi người trong nhà không ai nghĩ là anh lại có thể được về sớm hơn nhưng điều đó đã xảy ra. Vì lý do đó nên mình cũng tin rằng sẽ có một bất ngờ như thế. Trong cuộc sống mình không được toàn vẹn trả lại quyền công dân cho anh nhưng mình cũng tạm hài lòng vì mình không phải đi hết 14 năm mới ra xã hội để kêu oan cho mình.

Cũng may mà mọi người luôn ở bên cạnh anh ấy, động viên, chia sẻ với anh. Sau những chuyện phải trái sẽ có những niềm vui bất ngờ. Động viên coi như đó là số phận mình phải trải qua để an ủi anh.

Mình thấy có một cô nhắn tin cho anh rằng "mình cứ sống lạc quan, lương thiện, cuộc sống có rất nhiều điều bất ngờ không thể biết trước được, không nên quá suy nghĩ. Dù là tòa tuyên mình có tội nhưng tự lương tâm mọi người biết".

Thật đắng cay khi hạnh phúc mình vừa có được chưa tày gang thì vụt mất. Các anh rất hoang mang nhưng chắc chắn sẽ phải viết đơn lên chủ tịch nước một lần nữa. Đó là dự định cho bước đi tiếp theo.




TheoPhunutoday.vn

Gởi câu hỏi Chia sẻ bài viết lên facebook 2,391

Địa chỉ: 17 Nguyễn Gia Thiều, P.6, Q.3, TP.HCM
Điện thoại: (028) 3930 3279 (06 lines)
E-mail: info@ThuVienPhapLuat.vn