Bản dịch này thuộc bản quyền THƯ VIỆN PHÁP LUẬT

Bạn được khai thác sử dụng cho công việc của riêng mình, nhưng không được sao chép, đăng lại trên bất cứ phương tiện nào.

CHƯƠNG XX

Thể chế, tổng quát và điều khoản cuối cùng

Điều X.1

Ủy ban Thương mại

1. Các bên đồng thành lập một Ủy ban Thương mại bao gồm các đại diện của Liên minh và Việt Nam.

2. Ủy ban Thương mại phải họp một năm một lần, trừ trường hợp Ủy ban Thương mại có quyết định khác, hoặc trong trường hợp khẩn cấp theo yêu cầu của một trong hai Bên. Các cuộc họp của Ủy ban Thương mại sẽ diễn ra luân phiên tại một nước trong Liên minh châu Âu hoặc tại Việt Nam, trừ khi có thoả thuận của các bên. Ủy ban Thương mại được đồng chủ trì bởi Bộ trưởng Bộ Công thương Việt Nam và thành viên của Ủy ban châu Âu chịu trách nhiệm về thương mại, hay người được ủy quyền. Ủy ban Thương mại thoả thuận về lịch trình cuộc họp và thiết lập chương trình nghị sự của Ủy ban.

3. Ủy ban Thương mại có trách nhiệm:

 (a) đảm bảo rằng Hiệp định này hoạt động đúng;

 (b) giám sát và tạo điều kiện cho việc thực hiện và áp dụng Hiệp định này, và tiếp tục các mục tiêu chung của nó;

 (c) giám sát và điều phối công việc của tất cả các ủy ban chuyên môn, các nhóm công tác và các cơ quan khác được thành lập theo Hiệp định này, đề nghị các hành động cần thiết cho các cơ quan này, và đánh giá và thông qua quyết định, trong đó quy định tại Hiệp định, về bất kỳ vấn đề gợi ý bởi các cơ quan này;

 (d) xem xét cách để tăng cường hơn nữa quan hệ thương mại và đầu tư giữa các bên;

 (e) không làm ảnh hưởng tới Chương X (Giải quyết tranh chấp) và Chương X (Bảo hộ đầu tư), tìm cách giải quyết các vấn đề có thể phát sinh trong các lĩnh vực được điều chỉnh bởi Hiệp định này, hoặc giải quyết tranh chấp có thể phát sinh liên quan đến việc giải thích hoặc áp dụng Hiệp định này; và

 (f) xem xét các vấn đề đáng quan tâm khác liên quan đến lĩnh vực được điều chỉnh bởi Hiệp định này như các bên thoả thuận.

4. Căn cứ vào các quy định có liên quan của Hiệp định này, Ủy ban Thương mại có thể:

 (a) quyết định thành lập hoặc giải thể các ủy ban chuyên ngành, các nhóm công tác hoặc cơ quan khác hoặc phân bổ trách nhiệm cho họ để hỗ trợ cho Ủy ban Thương mại trong việc thực hiện nhiệm vụ của mình. Ủy ban Thương mại quyết định thành phần, chức năng và nhiệm vụ của các ban, nhóm công tác hoặc cơ quan khác mà Ủy ban thành lập;

 (b) thông tin các vấn đề thuộc phạm vi của Hiệp định này với tất cả các bên liên quan bao gồm cả các đối tác tư nhân, xã hội và các tổ chức xã hội dân sự;

 (c) xem xét sửa đổi Hiệp định này hoặc sửa đổi các quy định của Hiệp định này trong các trường hợp quy định cụ thể trong Hiệp định này hoặc đề nghị các Bên sửa đổi Hiệp định này;

 (d) thông qua các giải thích của các điều khoản của Hiệp định này ràng buộc các bên và tất cả các cơ quan được thành lập theo Hiệp định này, bao gồm các Ban trọng tài nêu tại Chương XX (Giải quyết tranh chấp) và các toà án thành lập theo Chương XX (Bảo hộ đầu tư);

 (e) thông qua các quyết định hoặc kiến ​​nghị như dự tính ​​của Hiệp định này;

 (f) áp dụng quy tắc hoạt động của mình; và

 (g) có hành động nào khác trong việc thực hiện chức năng của mình như các Bên thoả thuận.

5. Ủy ban Thương mại phải thông báo cho Ủy ban chung được thành lập theo Hiệp định đối tác và hợp tác toàn diện như là một phần của các khuôn khổ thể chế chung về hoạt động của mình và của các ban chuyên môn, nếu có liên quan, tại các cuộc họp thường kỳ của Ủy ban chung.

Điều X.2

Ủy ban chuyên ngành

1. Các ủy ban chuyên ngành sau đây được thành lập dưới sự bảo trợ của Ủy ban Thương mại:

 (a) Ủy ban về Thương mại hàng hóa,

 (b) Ủy ban về Dịch vụ, Đầu tư và Mua sắm Chính phủ;

 (c) Ủy ban về Thương mại và Phát triển bền vững;

 (d) Ủy ban về Các biện pháp vệ sinh dịch tễ;

 (e) Ủy ban Hải quan.

2. Thành phần, chức năng và nhiệm vụ của các ban nêu trên được quy định trong các Chương và các Nghị định thư của Hiệp định này có liên quan và có thể được sửa đổi bởi Ủy ban Thương mại nếu cần thiết và nếu được sự đồng ý của cả hai bên.

3. Trừ trường hợp quy định tại Hiệp định này, các ủy ban chuyên ngành phải họp một năm một lần, hoặc theo yêu cầu của một Bên hoặc của Ủy ban Thương mại. Các Ủy ban này được đồng chủ trì ở mức phù hợp bởi các đại diện của Liên minh châu Âu và Việt Nam. Các cuộc họp sẽ diễn ra luân phiên tại lãnh thổ của các nước Liên minh châu Âu hoặc Việt Nam, hoặc bằng bất kỳ phương tiện truyền thông thích hợp khác theo thỏa thuận giữa các bên. Các ủy ban thoả thuận về lịch trình cuộc họp và thiết lập chương trình nghị sự của mình theo thoả thuận chung.

Mỗi ủy ban chuyên ngành có thể quyết định quy chế riêng về thủ tục trong trường hợp không có các quy tắc tố tụng của Ủy ban Thương mại được áp dụng với những sửa đổi.

4. Các ủy ban chuyên ngành có thể gửi văn bản đề nghị Ủy ban thương mại thông qua quyết định hoặc đưa ra các quyết định khi Hiệp định có quy định.

5. Theo yêu cầu của một Bên, hoặc khi tham khảo từ các ủy ban chuyên ngành có liên quan, hoặc khi chuẩn bị một cuộc thảo luận tại Ủy ban Thương mại, Ủy ban Thương mại Hàng hóa có thể giải quyết các vấn đề phát sinh trong lĩnh vực hải quan và SPS nếu việc đó tạo điều kiện cho việc giải quyết các vấn đề có thể không nếu không được giải quyết bởi các ủy ban chuyên ngành có liên quan.

6. Ủy ban chuyên ngành có trách nhiệm thông báo đầy đủ cho Ủy ban Thương mại lịch trình và chương trình nghị sự của mình trước khi diễn ra các cuộc họp và có trách nhiệm báo cáo với Ủy ban Thương mại về kết quả và kết luận từ từng cuộc họp đó. Việc tạo ra hoặc sự tồn tại của một ủy ban chuyên ngành không ngăn cản một Bên mang bất kỳ vấn đề trực tiếp cho Ủy ban Thương mại.

Điều X.3

Nhóm công tác

1. Các nhóm công tác sau đây được thành lập như sau:

 (a) Các nhóm công tác về quyền sở hữu trí tuệ, bao gồm các chỉ dẫn địa lý dưới sự bảo trợ của Ủy ban Thương mại Hàng hóa;

 (b) Các nhóm công tác về xe có động cơ và bộ phận dưới sự bảo trợ của Ủy ban Thương mại hàng hóa;

 (c) Các nhóm công tác khác cho một nhiệm vụ hoặc chủ đề cụ thể theo quyết định của Ủy ban thương mại.

2. Ủy ban Thương mại quyết định thành phần, chức năng và nhiệm vụ của các nhóm công tác.

3. Trừ trường hợp quy định tại Hiệp định này, các Nhóm công tác phải họp mỗi năm một lần, hoặc theo yêu cầu của một Bên hoặc của Ủy ban Thương mại. Các Nhóm công tác này được đồng chủ trì ở mức phù hợp bởi các đại diện của Liên minh châu Âu và Việt Nam. Các cuộc họp sẽ diễn ra luân phiên tại lãnh thổ của các nước Liên minh châu Âu hoặc Việt Nam, hoặc bằng bất kỳ phương tiện truyền thông thích hợp khác theo thỏa thuận giữa các bên. Các nhóm công tác thoả thuận về lịch trình cuộc họp và thiết lập chương trình nghị sự của mình theo thoả thuận chung. Các Nhóm công tác có thể thỏa thuận những quy tắc tố tụng của mình trong trường hợp không có các quy tắc tố tụng của Ủy ban Thương mại được áp dụng với những sửa đổi thích hợp.

4. Các nhóm công tác có trách nhiệm thông báo đầy đủ cho các ủy ban chuyên ngành có liên quan lịch trình và chương trình nghị sự của họ trước khi tiến hành các cuộc họp. Các nhóm công tác có trách nhiệm báo cáo về hoạt động của mình tại mỗi cuộc họp thường kỳ của Ủy ban chuyên ngành có liên quan. Việc tạo ra hoặc sự tồn tại của một nhóm công tác không ngăn cản một Bên đặt vấn đề trực tiếp cho Ủy ban Thương mại hay các ủy ban chuyên ngành có liên quan.

Điều X.4

Phát triển Luật Thương mại quốc tế

Nếu bất kỳ điều khoản của Hiệp định WTO mà các bên đã đưa vào Hiệp định này được sửa đổi, các bên sẽ tham khảo ý kiến ​​với nhau nhằm tìm ra một giải pháp thỏa đáng khi cần thiết. Theo đánh giá như vậy, Ủy ban Thương mại có thể sửa đổi Hiệp định này cho phù hợp.

Điều X.5

Quyết định của Ủy ban Thương mại

1. Ủy ban Thương mại với mục đích đạt được các mục tiêu của Hiệp định này có quyền đưa ra quyết định trong trường hợp quy định tại Hiệp định này. Các quyết định đưa ra sẽ ràng buộc các bên phải thực hiện các biện pháp cần thiết để thực hiện các quyết định đưa ra.

2. Ủy ban Thương mại có thể làm cho các khuyến nghị thích hợp trong trường hợp được quy định trong Hiệp định này.

3. Tất cả các quyết định và khuyến nghị của Ủy ban Thương mại phải được thực hiện theo thoả thuận.

Điều X.6

Sửa đổi

1. Các bên có thể quyết định sửa đổi Hiệp định này. Một sửa đổi sẽ có hiệu lực sau khi hai bên trao đổi văn bản thông báo xác nhận rằng họ đã hoàn thành các yêu cầu pháp lý có hiệu lực tương ứng của mình và các thủ tục thiết lập quy định tại Điều X.15 (Hiệu lực).

2. Bất kể quy định tại khoản 1, Ủy ban Thương mại có thể quyết định sửa đổi Hiệp định này như được nêu tại Điều 21 khoản 4 điểm e) của Chương về Thương mại Hàng hóa; Điều 24 khoản 2 điểm c) của Chương về bảo hộ đầu tư (ISDS) và Điều 26 của Chương về Giải quyết tranh chấp.Các Bên thông qua quyết định của Ủy ban Thương mại đòi hỏi yêu cầu và thủ tục trong nước tương ứng.

Điều X.7

Thuế

1. Hiệp định này không ảnh hưởng đến quyền và nghĩa vụ của Việt Nam hay Liên minh châu Âu hoặc một trong các nước thành viên của Liên minh châu Âu theo bất kỳ thỏa thuận thuế giữa Việt Nam và bất kỳ nước thành viên hay các nước trong Liên minh châu Âu. Trong trường hợp có sự mâu thuẫn giữa Hiệp định này và bất kỳ thỏa thuận nào nêu trên, thỏa thuận đó sẽ được áp dụng để giải quyết mâu thuẫn đó.

2. Không điều khoản nào trong Hiệp định này được hiểu là ngăn cản các Bên phân biệt giữa những người nộp thuế không trong hoàn cảnh giống nhau, đặc biệt liên quan nơi cư trú hoặc nơi nhận vốn đầu tư của Bên đó, trong việc áp dụng các quy định có liên quan của pháp luật về tài chính của các Bên.

3. Không điều khoản nào trong Hiệp định này được hiểu là ngăn cản việc áp dụng hoặc thi hành bất kỳ biện pháp nhằm ngăn ngừa việc tránh thuế hay trốn thuế theo quy định thuế của các hiệp định tránh đánh thuế hai lần hoặc các thỏa thuận khác về thuế, pháp luật tài chính trong nước.

Điều X.8

Tài khoản hiện tại

Các Bên Ủy quyền bằng tiền tệ tự do chuyển đổi và phù hợp với các quy định của các điều khoản tại Hiệp định của Quỹ Tiền tệ Quốc tế, khi có thể áp dụng, các thanh toán và chuyển vốn đối với các giao dịch trên tài khoản vãng lai của cán số dư toán giữa các bên, đặc biệt liên quan đến các cam kết cụ thể của các bên.

Điều X.9

Lưu động vốn

1. Đối với các giao dịch về vốn và tài khoản tài chính của số dư thanh toán, các bên sẽ không áp đặt bất kỳ hạn chế đối với sự lưu động tự do của dòng vốn liên quan đến đầu tư được tự do hóa theo Chương II Phần 1 [Tự do hóa đầu tư] Mục XX [Thương mại dịch vụ, đầu tư và thương mại điện tử].

2. Các Bên tham vấn lẫn nhau nhằm tạo thuận lợi cho sự lưu động vốn giữa các bên để thúc đẩy thương mại và đầu tư.

Điều X.10

Áp dụng pháp luật và các quy định liên quan đến lưu động vốn, thanh toán hoặc chuyển vốn

Điều 17 (Chuyển vốn) của Phần 2 [Bảo hộ đầu tư], Điều X.8 và X.9 của Chương này sẽ không được hiểu là ngăn cản một Bên áp dụng một cách công bằng và không phân biệt đối xử và không theo một cách mà sẽ tạo nên một sự hạn chế trá hình đối với thương mại và đầu tư, pháp luật và các quy định của Bên đó liên quan đến:

 (a) phá sản, vỡ nợ, thu hồi và giải quyết nợ ngân hàng, hoặc bảo vệ các quyền của chủ nợ, và giám sát thận trọng của các tổ chức tài chính;

 (b) phát hành, kinh doanh, hoặc mua bán các công cụ tài chính;

 (c) báo cáo tài chính hoặc lưu giữ hồ sơ của việc chuyển vốn khi cần thiết để hỗ trợ việc thực thi pháp luật hoặc cơ quan quản lý tài chính;

 (d) tội phạm hình sự, hành vi lừa đảo hoặc gian lận;

 (e) đảm bảo sự hợp lệ của bản án trong xét xử tố tụng.

 (f) an sinh xã hội, hưu trí công cộng hoặc phương án tiết kiệm bắt buộc.

Điều X.11

Các biện pháp tự vệ tạm thời đối với vốn lưu động, thanh toán hoặc chuyển vốn

Trong trường hợp đặc biệt khó khăn hoặc có đe dọa đặc biệt có khăn cho chính sách hoạt động tiền tệ và tỷ giá, đối với Việt Nam, hoặc cho các hoạt động của liên minh kinh tế và tiền tệ của Liên minh châu Âu, biện pháp tự vệ thực sự cần thiết có thể được thực hiện bởi các Bên liên quan với đối với di chuyển vốn, thanh toán hoặc chuyển vốn trong một khoảng thời gian không quá một năm.

Điều X.12

Hạn chế trong trường hợp có cán cân thanh toán

hoặc có những khó khăn tài chính từ bên ngoài

1. Trong trường hợp một Bên có kinh nghiệm hoặc có đe dọa về cán cân thanh toán nghiêm trọng hoặc những khó khăn tài chính bên ngoài, Bên đó có thể ban hành hoặc duy trì các biện pháp tự vệ đối với việc lưu thông vốn, thanh toán hoặc chuyển vốn:

 (a) không phân biệt đối xử so với các bên thứ ba trong các tình huống tương tự;

 (b) không đi xa hơn những gì là cần thiết để khắc phục các cán cân thanh toán hoặc những khó khăn tài chính đối ngoại;

 (c) phù hợp với các quy định của Quỹ Tiền tệ Quốc tế, khi có thể áp dụng;

 (d) tránh thiệt hại không cần thiết đối với lợi ích thương mại, kinh tế và tài chính của Bên kia;

 (e) mang tính tạm thời và bị loại bỏ dần khi tình hình được cải thiện.

2. Trong trường hợp kinh doanh hàng hoá, mỗi Bên có thể áp dụng biện pháp hạn chế để bảo vệ khả năng tài chính đối ngoại hoặc cán cân thanh toán. Những biện pháp hạn chế được thực hiện theo quy định của Hiệp định chung về thương mại và thuế quan (GATT) và điều khoản về cán cân thanh toán của GATT năm 1994.

3. Trong trường hợp kinh doanh thương mại dịch vụ hoặc tự do hóa đầu tư, mỗi Bên có thể áp dụng biện pháp hạn chế để bảo vệ tài khả năng tài chính đối ngoại hoặc cán cân thanh toán của mình. Những biện pháp hạn chế phải tôn trọng các điều kiện nêu tại Điều XII của Hiệp định chung về Thương mại Dịch vụ (GATS).

4. Một Bên duy trì hoặc đã thông qua các biện pháp đề cập trong khoản 1 đến khoản 3 có trách nhiệm thông báo kịp thời cho bên kia và trính bày càng sớm càng tốt thời gian biểu cho việc loại bỏ các biện pháp.

5. Trường hợp hạn chế được thông qua hoặc duy trì theo Điều này, tham vấn sẽ được tổ chức ngay trong Ủy ban về Thương mại Dịch vụ và Đầu tư trừ khi tham vấn được tổ chức tại các diễn đàn khác. Các cuộc tham vấn sẽ đánh giá về cán cân thanh toán hoặc khó khăn tài chính từ bên ngoài đã dẫn đến các biện pháp tương ứng không kể những yếu tố khác, có tính đến:

 (a) Bản chất và mức độ của khó khăn;

 (b) Môi trường kinh tế và kinh doanh bên ngoài; hoặc là

 (c) Các biện pháp khắc phục khác có thể có sẵn.

Các cuộc tham vấn xem xét sự phù hợp của bất kỳ biện pháp hạn chế với quy định tại các khoản 1 đến 3. Tất cả những phát hiện liên quan bản chất theo thống kê hay trên thực tế được trình bày bởi IMF sẽ được chấp nhận và kết luận sẽ đưa vào đánh giá của IMF về cán cân thanh toán và tình hình tài chính đối ngoại của Bên liên quan.

Điều X.13

Ngoại lệ về an ninh

Không điều khoản nào trong Hiệp định này được hiểu như sau:

 (a) yêu cầu một Bên phải cung cấp thông tin, tiết lộ được coi là trái với lợi ích an ninh thiết yếu của mình;

 (b) ngăn chặn một Bên có bất kỳ hành động nào được coi là cần thiết để bảo vệ các lợi ích an ninh thiết yếu của mình:

 (i) kết nối với việc sản xuất, buôn bán vũ khí, đạn dược và vật liệu chiến tranh và liên quan đến lưu thông hàng hóa và các vật liệu khác và các hoạt động kinh tế được thực hiện trực tiếp hoặc gián tiếp nhằ, mục đích cung cấp cho một cơ sở quân sự;

 (ii) liên quan đến việc cung cấp dịch vụ được thực hiện trực tiếp hoặc gián tiếp nhằm mục đích cung cấp cho một cơ sở quân sự;

 (iii) liên quan đến vật liệu phân hạch và vật liệu nấu chảy hoặc các vật liệu dẫn xuất từ chúng; hoặc

 (iv) thực hiện trong thời gian chiến tranh hoặc tình trạng khẩn cấp khác trong quan hệ quốc tế;

 (c) ngăn chặn một Bên có bất kỳ hành động nào theo nghĩa vụ của mình theo Hiến chương Liên Hợp Quốc nhằm mục đích duy trì hòa bình và an ninh quốc tế.

Điều X.13bis

Tận dụng ưu đãi

Bắt đầu từ một năm sau khi có hiệu lực của Hiệp định này, các Bên sẽ trao đổi thống kê nhập khẩu bao gồm cả số liệu ở cấp độ dòng thuế về ưu đãi và trên tất cả các hàng nhập khẩu không ưu đãi của hàng hoá.

Điều X.14

Công bố thông tin

1. Không điều khoản nào trong Hiệp định này được hiểu là yêu cầu một Bên công bố thông tin bí mật mà việc tiết lộ đó sẽ cản trở việc thực thi pháp luật, hoặc trái với lợi ích công cộng, hoặc làm phương hại đến lợi ích thương mại hợp pháp của các doanh nghiệp nói riêng, công cộng hay tư nhân, trừ trường hợp một ban hội thẩm đòi hỏi thông tin bí mật trong quá trình giải quyết tranh chấp theo Chương X [DS]. Trong những trường hợp này, ban hội thẩm phải đảm bảo bí mật được bảo vệ đầy đủ.

2. Khi một Bên nộp thông tin cho Ủy ban Thương mại hoặc các ủy ban chuyên ngành được coi là bí mật theo pháp luật và các quy định của mình, Bên kia phải xử lý thông tin đó như thông tin mật, trừ khi được sự đồng ý của Bên nộp thông tin.

Điều X.15

Hiệu lực

1. Hiệp định này được sự chấp thuận của các Bên theo thủ tục tương ứng của các Bên.

2. Hiệp định này sẽ có hiệu lực vào ngày đầu tiên của tháng thứ hai sau ngày mà các bên đã thông báo cho nhau rằng mình đã hoàn thành yêu cầu có hiệu lực pháp lý tương ứng của nhau và thủ tục về hiệu lực của Hiệp định này. Các bên có thể thỏa thuận với nhau để ấn định một ngày khác.

3. Thông báo phải được gửi cho Tổng thư ký của Hội đồng Liên minh châu Âu và Tổng Cục trưởng, [Vụ Thị trường châu Âu], Bộ Công Thương Việt Nam.

4.

(a) Hiệp định này sẽ được áp dụng tạm thời từ ngày đầu tiên của tháng sau ngày mà Liên minh châu Âu và Việt Nam đã thông báo cho nhau về việc hoàn thành các thủ tục có liên quan tương ứng của mình. Các bên có thể thỏa thuận với nhau để ấn định một ngày khác.

 (b) Trong trường hợp một số quy định của Hiệp định này không thể được áp dụng tạm thời, Bên không thể thực hiện việc áp dụng tạm thời đó phải thông báo cho Bên kia các quy định không thể được áp dụng tạm thời.

Bất kể quy định tại điểm 4 (a), trường hợp Bên kia đã hoàn thành các thủ tục cần thiết và không phản đối việc áp dụng tạm thời trong thời hạn mười ngày kể từ ngày thông báo rằng một số quy định không thể được áp dụng tạm thời, các quy định của Hiệp định này không được thông báo sẽ tạm áp dụng trong ngày đầu tiên của tháng tiếp theo sau khi có thông báo.

 (c) Một Bên có thể chấm dứt áp dụng tạm thời bằng cách thông báo bằng văn bản cho Bên kia. Việc chấm dứt này sẽ có hiệu lực vào ngày đầu tiên của tháng thứ hai sau khi có thông báo.

 (d) Trường hợp Hiệp định này hoặc một số điều khoản của Hiệp định này được tạm áp dụng, thuật ngữ "hiệu lực của Hiệp định này" phải được hiểu là ngày áp dụng tạm thời. Ủy ban Thương mại và các cơ quan khác được thành lập theo Hiệp định này có thể thực hiện chức năng của mình trong quá trình áp dụng tạm thời Hiệp định này. Bất kỳ quyết định được thông qua trong việc thực hiện các chức năng này sẽ chỉ hết hiệu lực nếu việc áp dụng tạm thời Hiệp định này chấm dứt và Hiệp định này không có hiệu lực.

Điều X.16

Thời hạn

1. Hiệp định này có hiệu lực vô thời hạn.

2. Mỗi Bên có thể thông báo bằng văn bản cho Bên kia về ý định chấm dứt Hiệp định này.

3. Tuyên bố bãi ước sẽ có hiệu lực sau sáu tháng kể từ khi thông báo theo Khoản 2 của Bên kia.

Điều X.17

Thực hiện nghĩa vụ

1. Các bên sẽ áp dụng bất kỳ biện pháp chung hay cụ thể cần thiết để thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của mình theo quy định tại Hiệp định này. Các Bên phải đảm bảo rằng các mục tiêu đặt ra trong Hiệp định này đều đạt được.

2. Nếu một trong hai bên cho rằng bên kia đã vi phạm nghiêm trọng các Hiệp định Đối tác và Hợp tác, Bên đó có thể áp dụng các biện pháp thích hợp đối với Hiệp định này theo quy định tại Điều 57 của Hiệp định Đối tác và Hợp tác.

Điều X.18

Người thực hiện ủy thác chính phủ

Trừ khi có quy định khác trong Hiệp định này, mỗi Bên bảo đảm rằng bất kỳ người nào trong đó có một doanh nghiệp nhà nước, một doanh nghiệp được cấp quyền đặc biệt hoặc đặc quyền hoặc sự độc quyền được chỉ định đã được ủy quyền quản lý, cơ quan hành chính hoặc cơ quan chính phủ khác bởi một Bên ở bất cứ cấp nào của chính phủ theo quy định tại các luật và quy định trong nước của mình, các hành động phù hợp với các nghĩa vụ của Bên đó được thiết lập theo Hiệp định này trong việc thực hiện các thẩm quyền đó.

Điều X.19

Không có hiệu quả trực tiếp

Để chắc chắn hơn, không điều khoản nào trong Hiệp định này được hiểu như trao quyền hoặc áp đặt các nghĩa vụ đối với người, trừ những điều khoản tạo ra giữa các bên theo luật pháp quốc tế công cộng. Việt Nam có thể có quy định khác theo luật đối nội của mình.

Điều X.20

Các Phụ lục, Tuyên bố chung, Nghị định thư và Thỏa thuận sơ bộ

Các Phụ lục, Tuyên bố chung, Nghị định thư và các Thỏa thuận sơ bộ của Hiệp định này là các phần không thể tách rời của Hiệp định này.

Điều X.21

Mối quan hệ với các Hiệp định khác

1. Trừ khi có quy định khác trong Hiệp định này, các thỏa thuận trước đó giữa các nước thành viên của Liên minh châu Âu và/hoặc cộng đồng châu Âu và/hoặc Liên mình châu Âu và Việt Nam không thay thế hay chấm dứt Hiệp định này.

2. Hiệp định này là một phần của quan hệ song phương tổng thể theo quy định tại Hiệp định Đối tác và Hợp tác và sẽ là một phần của khuôn khổ thể chế chung.

3. Các Bên đồng ý rằng không điều khoản nào trong Hiệp định này đòi hỏi họ phải hành động trái với các nghĩa vụ của họ theo Hiệp định WTO.

Điều X.22

Gia nhập mới vào Liên minh châu Âu

1. Liên minh châu Âu phải thông báo cho Việt Nam bất kỳ yêu cầu gia nhập của một nước thứ ba vào Liên minh.

2. Trong quá trình đàm phán giữa Liên minh châu Âu và việc yêu cầu gia nhập của một nước, Liên minh sẽ cố gắng:

 (a) cung cấp, theo yêu cầu của Việt Nam trong chừng mực có thể, bất kỳ thông tin liên quan đến bất kỳ vấn đề thuộc phạm vi Hiệp định này; và

 (b) tính đến các mối quan tâm được biểu hiện.

3. Khi có một nước mới gia nhập vào Liên minh châu Âu, Liên minh phải thông báo cho Việt Nam về hiệu lực của việc gia nhập đó.

4. Ủy ban Thương mại phải kiểm tra đầy đủ trước ngày gia nhập của một nước thứ ba vào Liên minh bất kỳ tác động của việc gia nhập này đối với Hiệp định này. Các bên có thể, theo quyết định của Ủy ban Thương mại, đưa ra những điều chỉnh cần thiết hoặc sắp xếp chuyển đổi.

Điều X.23

Áp dụng theo lãnh thổ

1. Hiệp định này được áp dụng như sau:

 (a) Đối với Liên minh châu Âu với, Hiệp định này áp dụng đối với các vùng lãnh thổ áp dụng Hiệp ước Liên minh châu Âu và Hiệp ước về hoạt động của Liên minh châu và theo các điều kiện quy định trong những điều ước quốc tế; và

 (b) Đối với Việt Nam, Hiệp định này áp dụng đối với các vùng lãnh thổ của Việt Nam.

Tài liệu tham hảo về "lãnh thổ" trong Hiệp định này được hiểu theo nghĩa này, trừ khi có quy định khác.

2. Liên quan đến những quy định liên quan đến vấn đề thuế của hàng hóa, Hiệp định này cũng được áp dụng đối với những vùng lãnh thổ của hải quan Liên minh châu Âu không được quy định ở khoản 1 (a).

Điều X.24

Hiệp định này được lâp thành hai bản bằng tiếng Bulgaria, Croatia, Cộng hòa Séc, Estonia, Đan Mạch, Hà Lan, Anh, Phần Lan, Pháp, Đức, Hy Lạp, Hungary, Ý, Latvia, Litva, Malta, Ba Lan, Bồ Đào Nha, Rumani, Slovakia, Slovenia, Tây Ban Nha, Thụy Điển và Việt Nam, mỗi bản có giá trị như nhau.

TUYÊN BỐ CHUNG

Liên minh châu Âu nhắc lại các nghĩa vụ của các quốc gia đã thành lập một liên minh thuế quan với Liên minh để sắp xếp chế độ thương mại của họ với một trong các nước Liên minh và đối với nước xác định để ký kết thỏa thuận ưu đãi với các nước có thoả thuận ưu đãi với Liên minh.

Trong bối cảnh này, các bên lưu ý rằng Việt Nam sẽ thuận lợi xem xét để bắt đầu cuộc đàm phán với những nước

 (a) đã thành lập một liên minh thuế quan với Liên minh, và

 (b) có các sản phẩm không được hưởng lợi từ các nhượng bộ thuế quan theo Hiệp định này, nhằm ký kết một thỏa thuận song phương thiết lập một khu vực thương mại tự do phù hợp với Điều XXIV của GATT 1994.

Việt Nam sẽ xem xét bắt đầu cuộc đàm phán càng sớm càng tốt để các thỏa thuận nói trên có hiệu lực sớm nhất có thể sau khi Hiệp định này có hiệu lực.

Chia sẻ bài viết lên facebook 2,972

Địa chỉ: 17 Nguyễn Gia Thiều, P.6, Q.3, TP.HCM
Điện thoại: (028) 3930 3279 (06 lines)
E-mail: info@ThuVienPhapLuat.vn